Làm thế nào để kiên nhẫn trong một thế giới nôn nóng?

Làm thế nào để kiên nhẫn trong một thế giới nôn nóng

"Chời đợi là hạnh phúc" - nghe đâu đó câu này. Chúng ta hay áp dụng cho những tình huống cụ thể. Nhưng tôi chắc rằng đa số hiện nay, việc chờ đợi hẳn là không khiến chúng ta hạnh phúc mấy.

Thời xưa đưa thư bằng đường ngựa, thời nay internet phải cực nhanh và không bị lag, 4g mà thậm chí 5G sắp tới sẽ là một cuộc cách mạng, đáp ứng nhu cầu thông tin tức thì của con người.

Ngày nay, thế giới mà chúng ta đang sống vận hành một cách khác thời xưa, tốc độ hơn, nhanh hơn. Đó là sự thật.

Lượng thông tin khổng lồ sẵn sàng bắn notification tới phone của bạn khi bạn vừa thoát khỏi chế độ không làm phiền, hoặc chế độ máy bay.

Dịch vụ giao hàng tức thì, sau 2h Tiki Now, bạn có ngay quyển sách trên tay.
Hoặc điền số tài khoản ngân hàng để mua ngay 1 quyển ebook chỉ sau vài cú click chuột.

Kho phim, video giải trí chất lượng cao, luôn mới nhất, nóng hổi để thoã mãn nhu cầu phải là người đầu tiên thưởng thức.

Nhanh, nhanh hơn, nhanh hơn nữa...tính tức thì phải được đáp ứng.

Tất cả những thứ trên, dần tạo cho chúng ta những điều xấu xí, trong đó có tính thiếu kiên nhẫn.

Chúng ta thiếu kiên nhẫn nếu như internet bị cắt vì cúp điện hoặc điện thoại hết pin. Hẳn là chúng ta sẽ bực tức và đau khổ lắm vì đang nói chuyện với bạn bè tới đoạn hay ho. Tựa như là sẽ bị bỏ rơi mất. Ờ mà nếu có bị bỏ rơi thì chúng ta vẫn có chết đâu cơ chứ.

Chúng ta thiếu kiên nhẫn để không cười nổi hoặc có vẻ mặt quạu với người giao hàng khi họ giao chậm chỉ vài phút.

Cô gái thiếu kiên nhẫn với chàng trai khi không chịu trả lời tin nhắn ngay tức thì.

Thậm chí các sản phẩm hiện nay cũng không được làm bền quá, vì bền quá thì nhanh lỗi thời, do thị hiếu thay đổi nhanh chóng của con người. Đó cũng là hệ quả của sự thiếu kiên nhẫn của chúng ta mà ra.

Hãy để ý các sản phẩm đáp ứng sự "thiếu kiên nhẫn" này:

  • Sách dạy làm giàu nhanh mà chả nói tẹo nào làm giàu bền vững.
  • Trở thành "gì gì đó" sau "con số" giờ.
  • Tham gia "gì gì đó" để mau thành công, mau giàu. Để rồi một mớ bị lừa đảo than trời trách đất.
  • Tham gia hoặc bạn sẽ bị tụt hậu, đối thủ đang bước rất nhanh.
  • ...
    Hàng loạt những thứ nhắm vào sự thiếu kiên nhẫn, muốn có kết quả nhanh, nỗi sợ...

Một thế giới vội vàng, ganh đua.

Suy cho cùng, chúng ta chính là nguyên nhân mà cũng là hệ quả. Chúng ta tạo ra những điều nhanh để thoã mãn chính chúng ta, rồi chúng ta quen thuộc với điều nhanh chóng đó, rồi chúng ta đau khổ nếu không được điều nhanh chóng đó thường xuyên.

Khác nào bị nghiện không nhỉ?

"Tôi hút thuốc hay thuốc đang hút tôi"

Không khác là mấy nhỉ :).

Tiếc là chúng ta bị cuốn theo và khó nhận ra. Hoặc có nhận ra thì cũng không thoát ra được.

Muốn thoát được phải có sự dũng mãnh không gì ngoài một chữ BUÔNG.

Chỉ cần buông thôi, có gì mà khó.

Buông hướng ra ngoài đi, hãy hướng vào trong bản thân mình.

  • Trước tiên buông cái điện thoại xuống.
    Điện thoại hiện nay quá đa năng và tương đương như 1 cái máy tính, nên nó gây xao lãng. Bởi vậy có từ ngữ nghiện điện thoại là vậy.
    Bỏ nó xuống, quên nó đi khi nó đã làm xong nhiệm vụ.
  • Buông bớt những câu chuyện vô thưởng vô phạt. Kết thúc một cuộc hội thoại và tắt notification.
  • Buông bớt những nguồn năng lượng xấu: than vãn từ bạn bè, thói quen xấu...
    Vì nó làm chật chội thêm đầu óc của chúng ta.
  • Fomo không là gì cả nhắc rồi, nói lại tiếp cho nhớ.
  • Nhìn con rùa 😆
  • Thở: Tắt thở là chết, hơi thở quý giá vậy mà nó lặng lẽ làm việc âm thầm, chúng ta lại không chịu nhớ nghĩ tới nó hay quan tâm nó. Thật đáng trách, nên lúc nào rãnh thì hãy nhớ tới nó, chú ý tới nó nhé.
  • Không phải việc của mình: Chuyện thiên hạ ngoài việc kiểm soát của mình, makeno đi.
  • Khi có thời gian trống, đừng tận dụng để làm gì đó, hãy cứ thở thôi.
    Tôi thỉnh thoảng cũng có thói quen tận dụng thời gian rãnh đọc nhanh bài báo hay check tin nhắn. Chả lợi lạc gì, hư não, phải dẹp bỏ ngay.

    Chẳng có gì trên đời tự nhiên rơi xuống cả

  • Mọi thứ đều phải Rèn luyện, rèn luyện và rèn luyện. Công sức, mồ hôi, nước mắt, tâm trí....
    Thật sự nếu đã muốn thì thế quái nào mà không làm được.
    Còn không thì một mớ lý do nguỵ biện thôi.

p/s: Những bài mình viết như trên với mục đích trước là nhắc nhở chính bản thân mình, sau là chia sẻ cho mọi người cùng tham khảo.

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
Xem hết