Đã 6 Tháng Tại Mỹ

Vậy là cũng tầm 6 tháng ở Mỹ.

Cũng gọi là tạm quen và không còn bỡ ngỡ như ngày đầu mới qua.

Hành trình dài vẫn còn ở phía truớc nhưng rất đáng để phấn đấu.

Lúc mới qua trúng mùa đông, vậy là đuợc trải nghiệm cuộc sống với tuyết. Ở HCM thì chắc chắn là không thể cảm nhận đuợc rồi vì nóng ấm quanh năm.

Hiện tại đang là mùa xuân, thời tiết ấm dần và có thể đi ra ngoài thoải mái hơn.

Mình đã chích vaccine Ncovid.

108 lời nguyện khi lạy Phật

1. Con nguyện tôn kính, tôn trọng muôn loài.

2. Con nguyện giữ tâm khiêm hạ và chế ngự những tật xấu.

3. Con nguyện buông bỏ tâm ích kỷ, không đặt lợi ích của mình lên trên.

4. Con nguyện phát tâm bình đẳng và tôn trọng, không phân biệt “ta” và “người”.

5. Con nguyện từ bỏ tâm tham lam quá độ.

6. Con nguyện dùng lòng nhẫn nại mà nhìn lại tâm nóng nảy, sân giận của mình.

7. Con nguyện đem cả thân và tâm soi lại chính mình.

8. Con nguyện tìm về tự thân chân thật và thực hành phát triển nội tâm.

9. Con nguyện dứt trừ sự vô minh và được phát sanh trí tuệ.

10. Con nguyện nhẫn nại với những khó khăn cuộc đời và biết tự khích lệ bản thân.

11. Con nguyện xa lánh việc xấu, thân cận và biết ơn những điều lành.

12. Con tri ân tất cả những nhân duyên cho con có mặt trên thế gian này.

13. Tình thương của cha mẹ là vô bờ bến, con xin lạy tạ công ơn to lớn ấy.

14. Con tri ân tất cả thầy cô đã dạy dỗ con đến ngày hôm nay.

15. Con xin tri ân sự đồng cam cộng khổ của bạn bè và đồng nghiệp trong những chặng đường khó khăn.

16. Con tri ân tổ tiên đã cho con có mặt trên đời này.

17. Con tri ân vũ trụ, thiên nhiên, không khí và nguồn nước đã tạo duyên cho sự sống.

18. Con quay về nhìn lại phải chăng chính tâm tham quá độ đã gây nên sự sân hận trong con.

19. Con quay về nhìn lại phải chăng đã nhân danh tình yêu mà chấp mắc và gây đau khổ.

20. Con quay về nhìn lại có chăng vì lòng kiêu mạn luôn cho mình đúng mà gây đối lập mâu thuẫn.

21. Con quay về nhìn lại có chăng vì lòng tham làm mờ mắt mà gây tổn hại cho người khác.

22. Con quay về nhìn lại có hay không vì sự hiểu lầm mà đánh giá người khác không tốt.

23. Con quay về nhìn lại, có hay không hành vi luôn chiều theo ý mình mà khiến người khác chịu tổn thương.

24. Con quay về nhìn lại có hay không những hành vi xa xỉ để mưu cầu hư vinh.

25. Con quay về nhìn lại những hành vi lãng phí tùy tiện dù đáng ra phải tiết kiệm.

26. Con quay về nhìn lại những hành động sai trái mà mình vẫn tìm cách biện minh nhằm hợp lý hóa chúng.

27. Con quay về nhìn lại, có hay không những lời hứa tuỳ tiện rồi không giữ lời.

28. Con quay về nhìn lại, có hay không những đau khổ vì chấp nhặt quá khứ.

29. Con quay về nhìn lại, có hay không những bất an vì lo lắng cho tương lai.

30. Con quay về nhìn lại có chăng vì danh dự của bản thân mà chà đạp danh dự của người khác.

31. Con quay về nhìn lại, có hay không những suy nghĩ tiêu cực lấn át yếu tố tích cực trong tâm.

32. Con quay về nhìn lại xem mình có cố gắng vượt qua khổ nạn hay bị nỗi sợ hãi xâm chiếm.

33. Con tin rằng nếu cố gắng hết sức thì mọi việc đều viên thành.

34. Con biết cơ thể con là báu vật, con nguyện biết yêu thương và chăm sóc chính mình.

35. Con xin phát nguyện dốc lòng bố thí mà không cầu báo đáp.

36. Con biết rằng vô vàn những sự việc và nỗi sợ hãi con gặp trong cuộc sống đều là vô thường, chỉ tạm dừng chân rồi sẽ qua đi.

37. Con tin rằng mỗi ngày là một ngày vui, con sẽ gặp những người tử tế và những điều lành.

38. Vì hiểu rằng “gieo nhân nào gặt quả nấy” nên con phát nguyện trở thành người luôn gieo những hạt giống lành.

39. Con xin nguyện từ bỏ lòng đối kháng, biết chấp nhận kết quả do chính mình đã gieo nhân.

40. Con xin nguyện biết hài lòng với những điều bé nhỏ, và hết lòng làm việc dù là việc nhỏ nhoi.

41. Con xin nguyện luôn sống ngay thẳng và làm việc chăm chỉ.

42. Con xin nguyện luôn giữ lời hứa, không nuốt lời dù chỉ là việc nhỏ.

43. Cho dù người khác có phỉ báng hay chỉ trích, con vẫn luôn đường hoàng chọn con đường chân thật.

44. Con phát nguyện không xa cách những người trái ý con, sống trọn vẹn chữ tình với nhau.

45. Con nguyện không để quá khứ hay tương lai trói buộc, luôn tỉnh thức ở hiện tại.

46. Con nguyện không chấp mắc vào gia đình con, ngược lại phát triển tình yêu thương và lòng từ bi rộng khắp.

47. Con nguyện biết bao dung với tha nhân cùng tấm lòng luôn rộng mở.

48. Con xin nguyện không lần lữa với việc ngày hôm nay, luôn nhiệt tình trong mỗi phút giây.

49. Con không lãng phí thời gian vô ích, luôn cố gắng hết sức.

50. Con nguyện không giãi đãi, hướng đến hoàn thành mục tiêu đã đặt ra.

51. Con nguyện trở thành người biết nhìn nhận lỗi sai, không chỉ biện minh cho mình.

52. Con nguyện trở thành người có đủ dũng khí đối diện chứ không trốn tránh khó khăn.

53. Con nguyện trở thành người dám chấp nhận thử thách mới chứ không chỉ an phận trong những môi trường quen thuộc.

54. Con nguyện biết nói lời xin lỗi khi làm sai, với tâm khiêm cung thật sự.

55. Con nguyện biết giữ lòng thư thái, có thể mỉm cười với cuộc sống này.

56. Con nguyện trở thành người đem bình an đến cho những người con gặp.

57. Con nguyện hết lòng giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn.

58. Dù cuộc sống có lầm than và gian khó khốn cùng, con nguyện luôn hướng thiện và vượt thoát bùn nhơ.

59. Con xin nguyện chuyển nghịch cảnh và tai ương thành nguồn hạnh phúc.

60. Dù những ước nguyện không dễ được như ý, con vẫn không bao giờ tuyệt vọng.

61. Con xin biết chấp nhận, không trốn tránh những vấn đề con phải đối mặt.

62. Khi kết giao với người, con biết giữ đạo lý và sự khiêm tốn, chứ không chỉ mong lợi ích từ đối phương.

63. Khi bị oan ức, con không oán hận và biết quay lại nhìn mình.

64. Khi đau ốm con biết rằng đó chính là tín hiệu của cơ thể để cảnh tỉnh bản thân

65. Con xin nguyện từ bỏ lòng đố kỵ và ganh ghét, thay bằng tình thương và sự bảo bọc cho nhau.

66. Con xin nguyện không để sự cô đơn trống trải chế ngự, biết an vui và hài lòng với cuộc sống này.

67. Con xin nguyện không để nỗi bất an và sợ hãi điều khiển bản thân, biết sống bình an và tĩnh lặng.

68. Dù rơi vào nguy khó vẫn luôn giữ được lòng từ bi.

69. Dù gặp việc trái ý, vẫn biết khiêm hạ mà nhìn nhận.

70. Ý thức được quyền lực và vật chất đều vô thường, con không khổ đau vì những thứ phù du ấy.

71. Con xin nguyện dùng lời nói ôn hòa, hành động thận trọng để giúp đỡ tha nhân.

72. Xin nguyện từ bỏ thiên kiến trong quan hệ ứng xử, hướng đến những gặp gỡ nhiều lợi lạc và tươi mới.

73. Con nguyện biết tùy hỷ và quan tâm để không một ai bị bỏ rơi hay lạc lõng.

74. Con xin nguyện luôn sống hòa hợp ở mọi nơi, xây dựng thế giới viên mãn.

75. Thay vì tập trung đề cao danh dự cá nhân, con phát nguyện trợ duyên cho những tên tuổi khác cùng tỏa sáng.

76. Con nguyện đem năng lực và kỹ năng mình có được chia sẻ cho những người cần.

77. Dù người thương yêu có xa lìa con, con vẫn cảm ơn thời gian người đó đã cùng ở bên con.

78. Con nguyện buông bỏ những dính mắc và biết nhìn mọi sự vật như nó đang là.

79. Xin cho con và những kiến giải của con biết im lặng lắng nghe lời nói của những người khác.

80. Xin cho con biết sống hòa hợp và quan tâm hơn là đối lập nhau với những người thân cận.

81. Xin cho con có trí tuệ biết được cách buông bỏ khi cần phải buông bỏ.

82. Con biết mạng sống của con rất quý giá nên không tùy tiện hủy hoại hay tự trách mình.

83. Xin cho con nhận biết vị trí của mình ở bất cứ nơi đâu, từ bỏ thái độ luôn đòi hỏi sự tiếp đón.

84. Con xin nguyện luôn luôn dùng lời hòa nhã để mang lại sự an hòa.

85. Con xin nguyện dù ở trong điều kiện tồi tệ đến mức nào, cũng giữ được tâm an nhiên.

86. Con xin nguyện dù đối diện với việc bất bình, cũng không hành động thô tháo mà nhu nhuyến trong ứng xử.

87. Trong khổ nạn con nguyện không trở nên thấp hèn đổ lỗi cho người khác hay biện minh cho mình.

88. Con xin nguyện không nói xấu người, biết khích lệ và tán dương người.

89. Thay vì chỉ trích điểm yếu, con tán thán những điểm tốt và mong người thành công.

90. Con xem khổ đau của người như khổ đau của chính mình, và nguyện cầu mọi người được hạnh phúc.

91. Con xin biết chia vui cùng thành công và chia buồn với thất bại của người khác.

92. Con nguyện cầu cho tất cả những người ốm đau được khỏe mạnh và tự tại an vui.

93. Con nguyện cầu cho những người lạc lối sớm tìm được đường lành.

94. Con nguyện cầu cho những người nghèo được thoát khỏi sự khốn cùng.

95. Nguyện cầu tất cả mọi loài được thoát khỏi bệnh tật, đói khát và chiến tranh.

96. Nguyện cầu tất cả mọi người gặp được thiện tri thức, đạt được trí tuệ tối thượng.

97. Nguyện cầu cho tất cả mọi người gặp được người hướng dẫn đúng đắn trong cuộc sống cũng như trong công việc.

98. Nguyện cầu cho tất cả mọi người gia đình được hòa thuận và bình an.

99. Nguyện cầu cho tất cả ước nguyện lành của mọi người sớm ngày thành tựu.

100. Nguyện cầu cho những người đang tìm việc có thể tìm được việc làm tốt, có ý nghĩa và nhiều thành tựu.

101. Nguyện cầu cho những thanh thiếu niên tìm thấy lối sống đem lại hạnh phúc chân thật cho bản thân.

102. Một giọt nước cũng chứa đầy ơn huệ của đất trời, con xin nguyện tri ân.

103. Một hạt thóc cũng mang nặng cơ khổ của nhà nông, con xin nguyện tri ân.

104. Xin dẹp bỏ bức tường nhỏ hẹp phân chia ta và người, biết rằng ta với người không hai trong tâm tư rộng mở.

105. Xin tri ân sự tròn đầy viên mãn mà con cảm nhận được trong khi lễ lạy.

106. Xin hướng về phẩm chất sáng trong, cao khiết, chân thực ở sâu thẳm trong con.

107. Xin hướng về bản tánh chân như sáng trong trong tâm của tất cả mọi người.

108. Xin nguyện hồi hướng công đức 108 lạy này trở thành hạt giống của trí tuệ và tự do cho muôn loài.

Con hết lòng thành kính, xin phát nguyện cho

Hết thảy chúng sanh đều được bình an

Hết thảy chúng sanh đều thoát khổ đau

Hết thảy chúng sanh đều được hạnh phúc.

(chắp tay xá)

Từ không tôn giáo xin nguyện sống theo giáo lý của Phật dạy

Đạo Phật Là Đạo Trí Tuệ

Chắc các bạn còn nhớ về câu chuyện thầy bói xem voi. Xin được kể lại:

“Nhân buổi ế hàng, năm ông thầy bói nói chuyện với nhau.

Thầy nào cũng phàn nàn không biết hình thù con voi nó như thế nào.

Chợt nghe người ta nói có voi đi qua, năm thầy chung nhau tiền biếu người quản voi, xin cho voi dừng lại để cùng xem.

Thầy thì sờ voi, thầy thì sờ ngà, thầy thì sờ tai, thầy thì sờ chân, thầy thì sờ đuôi.

Đoạn, năm thầy ngồi bàn tán với nhau

Thầy sờ vòi bảo: Tưởng con voi nó thế nào, hoá ra nó sun sun như con đỉa.

Thầy sờ ngà bảo: Không phải! Nó dài dài như cái đòn càn.

Thầy sờ tai bảo: Đâu có! Nó bè bè như cái quạt thóc.

Thầy sờ chân cãi: Ai bảo? Nó sừng sững như cái cột đình.

Thầy sờ đuôi lại nói: Các thầy nói sai cả. Chính nó tua tủa như cái chổi xể cùn.

Năm thầy, thầy nào cũng cho mình nói đúng, không ai chịu ai, thành ra xô xát, đánh nhau tọac đầu chảy máu.

Ý nghĩa câu chuyện đó là :

Khi tiếp cận một vấn đề nào tìm hiểu chưa thấu đáo thì không nên thể hiện quan điểm của mình vì không thể nào có được một nhận xét đúng đắn về thực tế xung quanh (hiện tượng, sự việc, sự vật, con người) nếu chưa tìm hiểu đầy đủ, kĩ càng. Muốn kết luận đúng về sự vật thì phải xem xét nó một cách toàn diện. Những hiểu biết hời hợt, nông cạn, những suy đoán mò mẫm thiếu thực tế… chỉ dẫn đến nhận thức lệch lạc, sai lầm mà thôi.

——-

Tôi tự nhận mình là một gã thầy bói như câu chuyện trên khi hiểu về đạo Phật trước kia. Trong mắt tôi thì hình ảnh ông thầy chùa tụng kinh gõ mõ hoặc những câu chuyện không hay nào đó trên báo chí viết về những ông thầy tu không ra tu,.. mà nó chỉ là một chiếc lá bị sâu trong cả một cánh rừng bạt ngàn.

Ngữ cảnh tại sao tôi tìm hiểu về đạo Phật: Có cơ duyên tìm hiểu so sánh về tôn giáo. Tôi bắt đầu quá trình tìm hiểu về đạo thờ thần và vô thần. Thì lúc này như cả một thế giới mới bừng mở ra trước mắt, hầu như thế giới quan trong tôi đã thay đổi, tôi thực sự ngoài việc có cách nhìn rõ ràng đúng đắn hơn về đạo Phật mà còn say mê nữa. Nhiều bạn bè nói đùa rằng tui đã giác ngộ :). Ngẫm lại chắc kiếp trước có duyên với Phật pháp.

Dưới đây tui xin chỉ ra những điều tôi đã lầm tưởng về đạo Phật, có thể bạn cũng giống tôi?

  • Phật không phải là một vị thần linh: Đạo Phật là đạo vô thần bởi vì Phật giáo không công nhận một đấng sáng tạo ra thế giới, không chấp nhận một đấng thần linh nào có quyền ban phước giáng hoạ xuống con người. Mà chính là con người đó tự quyết định số phận của mình. Gieo nghiệp (nghiệp tốt hoặc nghiệp xấu hoặc nghiệp trung tính) rồi nghiệp đó sẽ tác động và dẫn dắt người đó tuỳ theo loại nghiệp mà người đó đã tạo tác (vô tình hay cố ý). Cho nên đừng sợ gì hết, sợ chính mình không kiểm soát được ý thân khẩu của mình thôi 🙂

Trước kia cứ nghĩ Phật là một vì thần nào đó rồi mỗi lần vào chùa là thắp nhan cầu xin. Điều này không đúng. Phật Thích Ca là nhân vật lịch sử có thật, các bạn có thể tìm hiểu thêm trên mạng.

  • Gõ mõ tụng kinh… chỉ là một phần rất nhỏ trong công phu tu tập, nó chỉ là vẻ bề ngoài mà chúng ta sẽ rất vô duyên nếu cho đó là toàn bộ đạo Phật, vì chúng ta mới nhìn được 1 khía cạnh mà đánh giá toàn bộ tổng thể là chúng ta đã sai lầm trong tư duy.
  • Đi tu là dành cho những người lười nhác hoặc trốn tránh cuộc đời: cái này càng sai. Tìm hiểu thời khoá biểu tu tập 1 ngày của các nhà sư mới thấy họ còn siêng năng nỗ lực gấp mấy lần người thường. Chưa kể các công việc Phật sự như các ngày lễ, các buổi giảng Pháp, các công việc từ thiện, cứu nhân độ thế,…
    Bạn ngồi 1 ngày trong nhà không ra ngoài, không giao tiếp bạn bè, không ăn uống theo sở thích,… Là cực hình rồi. Vậy mà các nhà sư họ phải như vậy. Mới thấy rằng tu khó và khổ sở lắm chứ không dễ.
    Để được vào chùa xuất gia phải hữu duyên ngoài các tiêu chuẩn bình thường như không phạm pháp luật, không bị tàn tật các giác quan, trong độ tuổi cho phép…thầy trụ trì thường sẽ quan sát để thấy khi nào duyên đủ mới cho phép. Bởi vậy được vào chùa tu dễ mà không dễ. Hiện nay có những người giả sư tu để đi lừa đảo, mọi người nên lên án những việc này. Còn chân tu thì là bậc cao nhân đáng kính trọng.
  • Đi “ăn xin”: Các nhà sư ôm bình bát đi “ăn xin”. Tôi từng nghĩ là lười nhác lao động. Nhưng thật ra không phải vậy, chính xác là đi khất thực. Chỉ xin đủ thực phẩm không quá nhiều đủ để nuôi thân. Không xin tiền bạc hoặc các thứ khác. Một cách để diệt trừ tâm ngã mạn và một cách tạo cơ hội lòng nhân từ của con người. Với xã hội xô bồ mưu sinh và thiện căn đang được lợi dụng để marketing như hiện nay, thì một hành động cúng dường cho các nhà sư khất thực, là một việc cao đẹp xuất phát từ tận đáy lòng.
  • Sư mà ăn mặn: Phật giáo Nam Tông đi khất thực, phật tử ai cúng dường thực phẩm nào thì các sư sẽ dùng nấy, không phân biệt chay mặn. Cho nên thấy sư ăn mặn cũng đừng vội phê phán.
  • Mê tín dị đoan phi khoa học: đốt vàng mã, xăm quẻ, coi ngày giờ… Những điều trên không phải của đạo Phật mà là của Nho giáo, Lão giáo… Đạo Phật có sự thích ứng nên không bài trừ những điều trên, tiếc là đa số người dân thay vì học Phật và ứng dụng theo lời Phật dạy thì lại hay làm những điều trên nên nhiều người nhìn vào thì mặc định đánh đồng đó là của đạo Phật. Tiếp nữa là đạo Phật rất khoa học là đằng khác, một điều ứng dụng phổ biến nhất hiện nay đó là thiền định. Không thể chối cãi tác dụng của Thiền, các nước phương Tây đang áp dụng thiền cho trẻ em, trị liệu tâm lý cho người bệnh, giáo dục cho tù nhân,…Điều nữa là về duy thức học trong Phật giáo là một kho tàng tri thức vô giá.

——-

Mục đích của đạo Phật: giúp con người giải thoát khỏi bể khổ này (với điều kiện là bạn thật sự thấy đời là bể khổ, còn bạn đang quá sung sướng với hiện tại chắc là sẽ khó ngộ được), tìm về thực tánh trong chính con người mình. Bạn có thể theo hay không theo, Phật giáo không chèn ép lôi kéo bạn vào như các đạo khác. Thậm chí bạn có thể coi Phật giáo như một triết lý sống mà áp dụng cho mình cũng được.
Cho nên mới có câu Phật tại tâm. Bạn không tin, không theo thì cũng không có ai giáng hoạ lên bạn cả, cuộc sống của bạn vẫn như bạn vốn có. Nếu biết thêm triết lý nhà Phật thì sẽ làm cuộc sống thêm tốt hơn khi đối diện với nỗi khổ niềm đau trong cuộc đời.
Hoặc bạn theo đạo Phật rồi mà bỏ thì cũng không vấn đề gì, không ai tẩy chay hay gây hấn gì với bạn. Cái hay của đạo Phật là vậy.

——-

Trước kia tôi từng đọc rất nhiều sách self-help mục đích để hiểu về bản thân, tìm kiếm động lực cũng như sứ mệnh cho cuộc đời mình hàng ngày. Nhưng sau khi tìm hiểu về đạo Phật, tôi thật sự cảm thấy rằng mình không cần đọc thêm một quyển sách self -help nào nữa. Vì Phật Pháp đã là một kho tàng vô giá về tâm thức con người rồi.

  • Tại sao mình xuất hiện trên cõi đời này?
  • Khi chết rồi mình đi về đâu?
  • Nguyên nhận sự khác biệt nhau giữa người này người kia?
  • Tại sao có những người làm gì cũng thành công và có những người cố gắng mấy cũng thất bại?
  • Tại sao kẻ ác cứ nhởn nhơ mà người tốt lại đoản mệnh?
  • Tại sao tôi lại khổ như vậy? tôi đã làm gì sai?
  • ……..

Khi học Phật rồi, bạn sẽ tự tìm được các câu trả lời cho riêng mình. Cho nên hãy cùng nhau tìm hiểu qua những điều cơ bản về đạo Phật tại đây.

Pháp vi diệu rất sâu vô lượng

Trăm ngàn muôn kiếp khó tìm cầu

Con nay nghe được xin trì tụng

Nguyện hiểu Như Lai nghĩa nhiệm màu.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

“Sơ tâm” ơi, mày ở đâu?

Ai trong chúng ta cũng từng có cảm giác hào hứng, thích thú khi nhận được 1 đồ chơi, quần áo, tập vở, hay khi được làm điều gì đó hay ho khi mà còn bé thơ.

Tôi còn nhớ khi được ba mẹ mua cho 1 hộp màu nước khi còn đang học cấp 1, tôi trân trọng và giữ gìn nó, đem ra ngắm nhìn mãi mới dám lấy ra để vẽ.

Cảm giác ban đầu thật là đẹp đó gọi là sơ tâm.

Luôn tràn đầy sự phấn khởi, yêu thích, vô tư, tưởng chừng như cả thế giới thu gọn lại và chúng ta nằm trọn trong thế giới đó.

Rồi sau này khi trưởng thành, sơ tâm dường như không còn nhiều nữa mà thay vào đó là sự “làm việc” của lí trí .

Trước khi tiếp nhận một việc gì đó trong cuộc sống, chúng ta có sự suy tính, chọn lựa, cân nhắc,… mọi thứ đó làm cho sơ tâm không còn nữa.

Ah, tôi tính mua thứ này (làm việc này), nó có tác dụng abc,xyz,.. và rồi chúng ta mua, chúng ta có được nó với hệ quả của một quá trình tính toán cân nhắc.
Cho nên có được nó rồi, đó là một điều hiển nhiên, không thú vị cũng chả bất ngờ, chả có gì hứng khởi cả, là không.

Rồi những điều đó cứ tiếp diễn giữa cuộc sống bộn bề này, tới lúc bất chợt chúng ta nhìn lại thì thấy sao mà chán vậy, sao cuộc sống của tôi chả có gì vui vẻ.

Rồi chúng ta bỏ tiền ra đi du lịch, lao vào các thú giải trí khác để tìm sự vui vẻ cho tâm hồn. Chúng ta hướng tâm ra ngoài để tìm kiếm nhưng càng tìm càng xa, càng kiếm lại càng thêm buồn chán.

Một sự nhận định sai về nguyên nhân, và kéo theo sai tiếp về cách giải quyết. Sầu càng thêm sầu.

Vòng lẩn quẩn đó cứ tiếp diễn hoài cho tới ngày chúng ta… tắt thở và hẳn là sẽ không còn chán nữa :D.

Đó là một sự thật hiện hữu, các bạn tự quan sát sẽ thấy vậy.

Cho nên điều đơn giản nhưng hiệu quả lớn, đó là : Hãy giữ lấy sơ tâm của mình trong mọi việc.

Khi tiếp nhận 1 điều gì đó bên ngoài, hãy mỉm cười trước và thầm nói, cảm ơn đã đến với tôi. Rồi sau đó chúng ta tiếp tục làm quen nào.

  • một việc sếp giao
  • một bài tập chán ngắt
  • một thứ gì đó trời ơi tự nhiên xảy đến với mình

Trước khi để cho lí trí kịp làm việc, hãy làm như trên. Cười và cảm ơn.

Cứ luyện tập vậy, đều đặn, đơn giản nhưng rồi bạn sẽ thấy điều kì diệu xảy ra.

Mọi thứ thật nhẹ nhàng, cuộc sống nhẹ nhàng, năng lượng tích cực được tăng lên, thế giới quan sẽ thật đẹp, mọi người xung quanh ai cũng tốt lên…

Chẳng phải đây đúng như câu nói “đời thay đổi khi bạn thay đổi” sao?

Hãy giữ lấy sơ tâm của mình bằng cách thực tập mỉm cười và cảm ơn vì đã đến trong cuộc sống của tôi.


Bỏ Facebook

Kể từ khi còn là sinh viên, cho tới giờ cũng gần 8 năm chơi Facebook. Mọi kỉ niệm, hình ảnh, post… cũng khá nhiều. Số lượng Page, Group tham gia cũng khá nhiều. Đến nỗi phải unfollow hàng loạt. Nhưng rồi cũng bị phân tâm. Cuối cùng tôi quyết định bỏ facebook.

Lý do mình bỏ Facebook

  • Cảm thấy mất nhiều thời gian.
  • Thiết kế feed của Facebook về UX gây nhiễu làm mất tập trung.
  • Sau khi có gia đình và có con thì quỹ thời gian không còn nhiều, Cho nên bỏ Facebook là một điều phù hợp. Sau khi thống kê bằng chrome extention webtime tracker thì một ngày trung bình dành tầm 1h cho Facebook, chưa kể trên app di động.


  • Nếu như thời gian này để đọc sách và tích luỹ kiến thức thì qua thời gian sẽ khá nhiều lợi ích.
  • Trước kia Facebook dùng để liên lạc bạn bè, nhưng bạn bè thân thì hẳn có việc cần sẽ liên lạc qua điện thoại 🙂
  • Dẹp bỏ tâm lý FOMO ( Fear Of Missing Out) – gọi là hội chứng sợ bị lãng quên. Chúng ta cứ nghĩ thế giới này cần chúng ta, thật ra nó chả cần :). Chúng ta không là gì cả nên cũng không cần phải cố gắng thể hiện gì cả.

Hướng dẫn tải dữ liệu Facebook của mình về.

Facebook có hỗ trợ chúng ta tải dữ liệu của chúng ta về, dưới đây mình xin hướng dẫn các bước thực hiện.

Bước 1: vào phần setting, tab your facebook information, click vào phần download your information https://www.facebook.com/settings?tab=your_facebook_information

Bước 2: Chọn loại dữ liệu để tải về, nhớ chọn chất lượng cao (để tải về hình ảnh gốc mà mình đã tải lên) và tíc hết các phần thông tin của mình . Sau đó nhấn nút “Create File” và đợi.

Bước 3: Đợi facebook chuẩn bị dữ liệu xong thì sẽ có email thông báo về. Lúc này chúng ta chỉ cần tải về là được. Toàn bộ dữ liệu trước giờ của chúng ta sẽ ở trong này.

Xong. Giờ đây coi như đã loại bỏ thêm 1 điều phiền nhiễu. Tập trung thêm vào cuộc sống của mình thôi nào 🙂

Công thức thành công của Albert Einstein Mà Chúng Ta Có Thể Áp Dụng

Không ai trong chúng ta không biết đến nhà vật lý thiên tài Albert Einstein, nhưng có lẽ không nhiều người biết những câu danh ngôn của ông.

Riêng về thành công trong cuộc sống, ông nói rằng:

“Giả sử A là sự thành công trong cuộc sống.
Vậy thì A = X + Y + Z, trong đó X = Làm việc, Y = Vui chơi, Z = Im lặng”

Trong thực tế ông đã áp dụng công thức này trong chính cuộc đời của mình, cũng với A = X + Y+ Z, trong đó:

A biểu thị cho sự thành công,

X là lao động kiên trì, gian khổ,

Y là tận hưởng những thành tựu nhỏ nhỏ trong quá trình làm việc lao động mà chúng ta đã kiên trì , gian khổ đó.

Z là thái độ khiêm tốn, thành thật, không nói suông, tĩnh lặng với công việc của mình đang làm.

Một câu chuyện vui nói về thái độ khiêm tốn, thành thật, không nói suông của chính Albert Einstein như sau:

Sau khi đề ra lý thuyết của mình. Einstein đi khắp các trường đại học ở Hoa Kỳ và giảng bài ở bất cứ nơi đâu ông đến. Ông đi với người tài xế tên là Harry, người luôn ngồi ở hàng ghế cuối, chăm chú nghe mỗi khi ông giảng bài. Một ngày đẹp trời nọ, sau khi giảng bài, Einstein rời thính phòng và đi ra xe. Người tài xế gọi ông và nói: “Thưa giáo sư, tôi đã nghe bài giảng về thuyết tương đối của ông rất nhiều lần, và nếu tôi có một cơ hội, tôi hoàn toàn có thể giảng lại bài đó!”. “Tốt quá!”, Einstein trả lời, “Tuần tới tôi sẽ đi đến Dartmouth. Ở đó họ không biết tôi, anh sẽ là Einstein giảng bài, còn tôi sẽ là tài xế!”. Và thế là … Harry đã giảng bài một cách hoàn hảo, không sai một chỗ ngắt câu, còn Einstein thỏa chí ngủ ở hàng ghế cuối. Nhưng khi Harry rời khỏi bục giảng, một nghiên cứu sinh chặn anh lại và hỏi những câu hỏi chằng chịt tính toán và phương trình. Harry bình thản trả lời: “Ôi! Câu hỏi này dễ lắm, dễ cực kì, để tôi đi gọi tài xế của tôi trả lời cho anh!”.

Sưu tầm

[Sưu Tầm] Công nghệ hiện đại đang khiến ta bất an một cách không ngờ

Tác giả: Steven C. Hayes Ph.D| Nguồn: Psychology Today |Người dịch: Trâm Hoàng

Các thói quen bản năng có thể phản lại loài người trong thời đại gắn kết và di chuyển không ngừng hiện nay.

Chiếc điện thoại thông minh của bạn có lẽ đang làm bạn khổ sở đấy.

Thế hệ trẻ ở Mỹ ngày nay đang phải trải qua các triệu chứng căng thẳng, lo âu, trầm cảm, v.v… với mức độ nghiêm trọng hơn thế hệ đi trước (và ngay cả thế hệ đi trước cũng không khá khẩm là bao).

Dựa vào Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh Dịch (Mỹ), cứ 1 trong 10 người Mỹ có biểu hiện liên quan đến trầm cảm, đặc biệt độ tuổi giữa 18 và 24 là diễn ra thường xuyên nhất. 40 triệu người Mỹ trên tầm 18 tuổi mắc phải Hội chứng Lo âu, tuy nhiên, báo cáo mới đây của “Trầm Cảm tại Mỹ” đã chỉ ra rõ ràng: giới trẻ là đối tượng bị tác động nhiều nhất.

Bằng chứng: Tự sát là lý do đứng thứ 3 dẫn đến cái chết trong độ tuổi 10-24, cụ thể là 4,600 mạng người mỗi năm. Điều này diễn ra trong một đất nước giàu có hơn nhiều nơi khác gộp lại.

Vậy chuyện gì đang xảy ra?

Nhiều người chỉ đơn giản cho rằng việc nắm bắt nguồn khảo sát hiện nay đầy đủ hơn so với trước kia, dẫn đến kết quả báo cáo về sức khỏe tâm thần hiện tại cũng nhiều con số hơn và lượng người nhận thức được tình trạng tâm lý của mình ngày một đáng kể. Số khác thì cho rằng các nguyên nhân phổ biến dẫn đến căng thẳng như tài chính, thất nghiệp, trách nhiệm trở nên nặng nề trong những năm gần đây.

Ngoài những lý do trên, có thể còn một mảnh nữa ít được để tâm đến đã ghép nên bức tranh đen tối này, và ta đã cho phép nó lay động sự bình an trong tinh thần.

Nó không ở đâu xa xôi ngoài túi quần của chúng ta.

Những chú Khỉ so đo

Loài người luôn so sánh bản thân với những người xung quanh. Dù ta không có vấn đề với những gì hiện có, ta vẫn sẽ mất vui một khi so mình với ai đó đang sở hữu thứ tốt hơn. (Bạn thử xem mấy chương trình kiểu ‘Hội chị em nhà Kardashians’ mà coi).

Khuynh hướng so sánh này dường như là bẩm sinh của loài linh trưởng. Trong một buổi TED TALK thú vị, Frans de Waal đã đề cập một thí nghiệm với bầy khỉ mũ để xác nhận chúng so đo việc thu lượm tài sản của nhau không khác gì loài người.

Trong thí nghiệm này, 2 chú khỉ đặt trong 2 chiếc lồng trong suốt kề nhau và mỗi khi chúng thay phiên trao vị nghiên cứu sinh một hòn đá, chúng sẽ được thưởng. Chú bên trái sau khi giao hòn đá đầu tiên được tặng một miếng dưa chuột, chú bên phải làm tương tự và được tặng 1 quả nho. Sau khi chú khỉ bên trái quan sát được phần thưởng chênh lệch này, đến lượt thứ hai sau khi trao hòn đá rồi tiếp tục được thưởng miếng dưa chuột, nó để lên miệng, ngó người trước mặt, giơ miếng dưa chuột ra ngoài lồng và …ném vào nghiên cứu sinh.

Dữ liệu về chênh lệch lương bổng cũng đem lại kết quả tương tự. Tổng thu nhập của bạn chưa nói lên được mức độ hài lòng của bạn với cuộc sống, mà là vị trí của nó trong danh sách so kè nào đó. Ta sẽ thấy điều này rõ ràng nhất trong những khu vực xảy ra chênh lệch thu nhập cao. Có một công cụ đo lường chênh lệch này gọi là chỉ số Robin Hood – đem thu nhập các hộ dân lân cận lên cùng một biểu đồ để đánh giá mức chênh lệch. Những nơi biên độ chênh lệch ở ngưỡng cao nhất cũng là những nơi xảy ra bạo lực và giết người nhiều nhất. Do đó, vấn đề không phải là số tiền họ kiếm được, mà có lẽ là sự bất công bằng trong thu nhập đã gây ra những hành vi này.

Việc so đo trong cộng đồng có thể đã bắt nguồn từ 540 triệu năm trước, như một cách để các chủng loài thích ứng để tồn tại. Làm sao ta biết được thế? Cũng như các loài động vật khác, từ ngàn xưa ta luôn cần nhìn và xem xét nơi nào có nhiều thức ăn ngon hơn để tối ưu hóa khả năng sống còn. Từ khi mô hình xã hội phát triển, khả năng này cũng phát triển theo dòng: nếu một cá thể quan sát xung quanh và nhận ra nhóm khác hoặc người khác đang ‘ăn nên làm ra’ hơn, cá thể đó sẽ di chuyển đến nhóm này và hội nhập. Hoặc giả mi có một đống thịt ngon mà ta không có, ta sẽ lượn lờ xung quanh với hi vọng mi sẽ chia ta chút chút, không thì ta chôm chỉa luôn một ít.

Quay trở ra 540 triệu năm sau, chúng ta đã dần sở hữu khả năng áp dụng công nghệ và nhận thức qua quá trình học tập lẫn nhau. Sự tiến triển của khuynh hướng so sánh này từ đó cũng nâng tầm. Chúng ta không còn so đo mấy miếng dưa chuột nữa, chúng ta so sánh bản thân qua những giá trị truyền tai nhau như – ai đang hot, ai cool ngầu hay đại loại. Chúng ta có thể mất vui với những điều được cho là thiếu công bằng, dựa trên định nghĩa phức tạp của “tính công bằng”. Tuy nhiên, vấn đề là giờ đây nhờ có khoa học và công nghệ, ngọn núi chất đống các ‘thành tựu’ dựa trên đánh giá của loài người đã cho phép ta so sánh bản thân với bất cứ ai, bất cứ khi nào và ở đâu.

Ngọn núi đó nằm trong chiếc điện thoại thông minh của bạn.

Một công cụ để so đo

Ngay bây giờ, bạn có một thiết bị cho phép mình so sánh với xã hội liên tục. Nhờ nó, bạn sẽ được cập nhật tất cả những gì đang diễn ra xung quanh.

Thử nghĩ hậu quả của điều này xem: không cần biết bạn thành công đến đâu, bạn (có khả năng cao) chưa phải là tỉ phú. Nhưng bạn biết tỉ phú sống sao trong một nốt nhạc. Bạn sẽ thấy được những tên tuổi giàu có và nổi tiếng ăn ở như nào hằng ngày, những gì họ sở hữu và trải nghiệm mà bạn không có.

Sự chênh lệch này nhờ có công nghệ mà rõ như ban ngày, từ đó kích thích khuynh hướng tâm lý cổ xưa của loài người: so sánh – để tiếp tục thúc đẩy tiến hóa.

(Vậy nên nếu không theo kịp, ai yếu bóng vía thì sẽ bị trầm cảm, lo âu vùi dập, ai nặng vía thì khỏe, coi như đây là quy trình chọn lọc tự nhiên thời hiện đại)

Vậy giờ chúng ta phải làm sao để ‘được chọn lọc’ và đi tiếp?

Sẽ còn lâu mới có một thế giới mà tất cả cảm thấy hài lòng. Không thể nào. Không phải ai cũng ngày nào đó trở thành Bill Gates, mà dù bạn làm được, bạn cũng sẽ không thấy đủ. Như đã nói, đa số người Mỹ rất giàu nếu đem ra so sánh với phần đông dân số trên thế giới nhưng họ vẫn đối mặt với bao nhiêu lo âu trầm cảm và hàng loạt bệnh lý tâm thần khác.

Điều này không có nghĩa là chúng ta đang đi lùi, không ai đọc bài này xong lại đập iPhone của họ. Điều ta phải làm là tự đào tạo một tư duy hiện đại trong thời buổi hiện đại. Vậy tư duy hiện đại là gì và ta phải tự đào tạo như thế nào?

Chúng ta cần trở thành chuyên gia tầm cỡ Olympic về linh hoạt trong tâm lý để ‘nơi theo chiều gió’. Ta phải tự học và tìm cách trở nên cởi mở và chú ý hơn tâm lý, nhận thức, hành vi của bản thân và môi trường xung quanh; ta cần học cách nhìn từ góc độ của người khác; cảm được cảm xúc của người khác và cùng nhau tạo nên một thế giới biết chấp nhận, có ý nghĩa cốt lõi, biết quan tâm và thấu cảm để song hành với thời đại ‘trong suốt’ này. Chúng ta cũng cần bắt đầu ngay triết lý sống ‘ngay đây và bây giờ’ (right here right now) từ môi trường gia đình, trường học, cộng đồng, văn hóa, quốc gia cho đến thế giới.

Công cụ để học được điều này cũng rất dễ kiếm, trên điện thoại của bạn luôn.

Nguồn : https://tramhpp.wordpress.com/2018/05/11/cong-nghe-hien-dai-dang-khien-ta-bat-an-mot-cach-khong-ngo/

Tại sao tôi viết blog?

  • Trước tiên đó là muốn chia sẻ, lan toả những điều hay trong cuộc sống. Chỉ đơn giản là vậy. Còn muốn thể hiện hay để nổi tiếng thì chắc không có, mà cũng chẳng để làm gì.
  • Rèn luyện bản thân có sự tập trung, thực hiện hoàn chỉnh và liên tục một điều gì đó tốt. Sức ỳ, sự lười biếng là một trong những kẻ thù. Viết Blog làm bớt lười nhác, rèn luyện sự chăm chỉ. Tôi còn nhớ như in cái cảm giác cầm bút chì, tập trung chăm chú viết tập tô chữ, thật thích thú khi làm một việc gì đó. Lâu rồi tôi không còn cảm giác đó. Vì quá nhiều điều nhiễu loạn.
  • Một cách để sống chậm giữa thế gian vội vã. Đời người trong 1 hơi thở. Nhưng hàng ngày hầu như chúng ta quên mất hơi thở của mình. Quên mất tâm mình, thay vào đó là vô vàn những thứ lo toan, những điều tác động trong cuộc sống, công việc, gia đình. Ý – Thân – Khẩu theo thứ tự tạo nên sự thể hiện. Viết Blog giúp ý được sự sắp xếp chỉnh chu, trước khi có một thể hiện gì đó ra bên ngoài.
  • Rèn luyện sự tổng hợp, phân tích thông tin: Hiện nay chúng ta bị ngợp thông tin, bội thực. Não bộ như một dung lượng không thay đổi, nhưng cuộc sống số thì bùng nổ thông tin. Nếu như không có sự tĩnh tâm, sàng lọc, chậm rãi để tiếp nhận. Tâm trí chúng ta sẽ bị loạn. Thời xưa công việc gói trọng 8h tại 1 nơi cụ thể. Thời nay công việc là 24h trên thế giới internet không ngừng nghĩ và bất cứ nơi đâu. Đây là cái hại của cuộc sống hiện đại. Viết blog giúp xử lý thông tin vì có sự tổng hợp phân tích. Là một cách để dọn rác cho não. Hiện nay nhiều loại bệnh về tâm lý xảy ra cũng vì vậy, các hội chứng nghiện internet, nghiện game,… các thói quen biết là xấu nhưng không thể cưỡng lại được, ví dụ như lướt feed facebook không dừng cho tới khi việc gì đó ép phải ngưng. Tôi và bạn chắc cũng bị như vậy 🙂 Điều này không tốt chút nào. Cuộc sống chúng ta còn rất nhiều điều thú vị ngoài kia.
  • Một phần để thực tập sự tĩnh lặng, bớt sôi nổi, bớt vội vàng. Những điều này blog mang lại được. Vì trước khi bắt tay viết bài thì bạn sẽ hình dung thông điệp muốn truyền tải, cách truyền tải. Các bước đó đều tốt và không cần bàn cãi, có thể áp dụng cho mọi việc trong cuộc sống.

[Sưu Tầm] Bông hồng cài áo

Để dâng mẹ, và để làm quà Vu Lan cho những người nào có diễm phúc còn mẹ

Medford, tháng tám 1962.

Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không lớn lên được. Cằn cỗi, héo mòn.

Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: tại nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến cách mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi.

Những bài hát, những bài thơ ca tụng tình mẹ, bài nào cũng dễ hát, cũng hay. Người viết, dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thưở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ, đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài ấy thì sợ sệt, lo âu… sợ sệt, lo âu cho một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chắc chắn phải đến:

“Năm xưa tôi còn nhỏ

mẹ tôi đã qua đời!

lần đầu tiên tôi hiểu

thân phận trẻ mồ côi.

Quanh tôi ai cũng khóc

Im lặng tôi sầu thôi

để dòng nước mắt chảy

là bớt khổ đi rồi…

Hoàng hôn phủ trên mộ

Chuông chùa nhẹ rơi rơi

Tôi thấy tôi mất mẹ

mất cả một bầu trời.”

Một bầu trời thương yêu dịu ngọt, lâu quá mình đã bơi lội trong đó, sung sướng mà không hay, để hôm nay bừng tỉnh thì thấy đã mất rồi. Người nhà quê Việt Nam không ưa nói cách cao kỳ. Nói rằng bà mẹ già là một kho tàng của yêu thương, của hạnh phúc thì cũng đã là cao kỳ rồi. Nói mẹ già là một thứ chuối, một thứ xôi, một thứ đường ngọt dịu, người dân quê đã diễn tả được tình mẹ một cách giản dị vừa đúng mức:

“Mẹ già như chuối Ba Hương

Như xôi nếp một, như đường mía lau.”

Ngon biết bao nhiêu! Những lúc miệng vừa nhạt sau một cơn sốt, những lúc như thế thì không có món ăn gì có thể gợi được khẩu vị của ta. Chỉ khi nào mẹ đến, kéo chăn đắp lại ngực cho ta, đặt bàn tay trên trán nóng ta và than thở “khổ chưa, con tôi”, ta mới cảm thấy đầy đủ, ấm áp, thấm nhuần chất ngọt của tình mẹ, ngọt thơm như chuối ba hương, đường mía lau, xôi nếp một ấy, không bao giờ cùng tận.

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.”

Nước trong nguồn chảy ra thì bất tuyệt. Tình mẹ là gốc của mọi tình cảm thương yêu. Mẹ là giáo sư dạy về thương yêu, một phân khoa quan trọng nhất trong trường đại học cuộc đời. Không có mẹ, tôi sẽ không biết thương yêu. Nhờ mẹ mà tôi biết được thế nào là tình chúng sinh; nhờ mẹ mà tôi có được chút ý niệm về đức từ bi. Vì mẹ là gốc của tình thương, nên ý niệm mẹ lấn trùm ý niệm thương yêu của tôn giáo vốn cũng dạy về tình thương. Đạo Phật có đức Quán Thế Âm, tôn sùng dưới hình thức mẹ. Em bé vừa mở miệng khóc thì mẹ đã chạy tới bên nôi. Mẹ hiện ra như một thiên thần dịu hiền, làm tiêu tan khổ đau lo âu. Đạo Chúa có đức Mẹ, Thánh nữ đồng trinh Maria. Trong tín ngưỡng bình dân Việt có Thánh Mẫu Liễu Hạnh, cũng dưới hình thức mẹ. Bởi vì chỉ cần nghe đến danh từ Mẹ, ta đã thấy lòng tràn ngập yêu thương rồi. Mà từ yêu thương đi tới tín ngưỡng và hành động thì không xa, chỉ mấy bước.

Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother’s Day) mồng mười tháng năm. Tôi nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày tôi đi với thầy Thiên Ân, tới nhà sách ở khu Ginza, Đông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy trong giỏ xách một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng. Tôi nhìn lại bông hoa trắng trên áo mà bỗng thấy tủi thân. Tôi cũng mồ côi như bất cứ một đứa trẻ vô phúc, khốn nạn nào; chúng tôi không có được cái tự hào cài trên áo một bông hoa màu hồng. Người được hoa hồng sẽ thấy sung sướng nhớ rằng mình còn mẹ, và sẽ cố gắng để làm vui lòng mẹ, kẻo một mai người khuất núi, có khóc than cũng không còn kịp nữa. Tôi thấy cái tục cài hoa đó đẹp và nghĩ rằng mình có thể bắt chước, áp dụng trong ngày báo hiếu Vu Lan.

Mẹ là một dòng suối, một kho tàng vô tận, vậy mà lắm lúc ta không biết, để lãng phí một cách oan uổng. Mẹ là một món quà lớn nhất mà cuộc đời tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Đừng có đợi đến khi mẹ chết rồi, mới nói: “Trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào ‘nhìn kỹ’ được mặt mẹ.” Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Đòi hỏi mọi chuyện. Ôm mẹ mà ngủ cho ấm. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya, dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Để mẹ phải suốt đời bếp núc, vá may, giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời, lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con. Và con không có thì giờ nhìn kỹ mẹ. Để khi mẹ mất, mình có cảm nghĩ: thật như là mình chưa bao giờ có ý thức rằng mình có mẹ.

Chiều nay khi đi học về, hoặc khi đi làm việc ở sở về, em hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Em sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi em sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ, và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên em. Cầm tay mẹ, em sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Em hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có biết không?” Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên, và sẽ hỏi em, vừa cười vừa hỏi: “Biết gì?” Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, em sẽ hỏi tiếp: “Mẹ có biết là con thương mẹ không?” Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù người lớn ba bốn mươi tuổi, cũng có thể hỏi một câu như thế, bởi vì người là con của mẹ. Mẹ và em sẽ đều trở thành bất diệt và ngày mai, mẹ mất, em sẽ không hối hận, đau lòng.

Ngày Vu Lan ta nghe giảng và đọc sách nói về ngài Mục Liên và về sự hiếu đễ. Công cha, nghĩa mẹ. Bổn phận làm con. Ta lạy Phật cầu cho mẹ sống lâu. Hoặc lạy mười phương tăng chú nguyện cho mẹ được tiêu diêu nơi cực lạc, nếu mẹ đã mất. Con mà không có hiếu là con bỏ đi. Nhưng hiếu thì cũng do tình thương mà có; không có tình thương, hiếu chỉ là giả tạo, khó khăn, vụng về, cố gắng mệt nhọc. Mà có tình thương là có đủ hết rồi. Cần chi nói đến bổn phận. Thương mẹ, như vậy là đủ. Mà thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên. Như khát nước thì uống. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ. Chữ “phải” đây không phải là luân lý, là bổn phận. “Phải” đây là lý đương nhiên. Con thì đương nhiên thương mẹ, cũng như khát thì đương nhiên đi tìm nước uống. Mẹ thương con, nên con thương mẹ. Con cần mẹ, mẹ cần con. Nếu mẹ không cần con, con không cần mẹ, thì đó không phải là mẹ, là con. Đó là lạm dụng danh từ mẹ con. Ngày xưa, thầy giáo hỏi rằng: “Con mà thương mẹ thì phải làm thế nào?” Tôi trả lời: “Vâng lời, cố gắng, giúp đỡ, phụng dưỡng lúc mẹ về già và thờ phụng khi mẹ khuất núi.” Bây giờ thì tôi biết rằng: Con thương mẹ thì không phải “làm thế nào” gì hết. Cứ thương mẹ, thế là đủ lắm rồi, đủ hết rồi, cần chi phải hỏi làm thế nào nữa!

Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ. Mẹ như suối ngọt, như đường mía lau, như xôi nếp một. Anh không hưởng thụ thì uổng cho anh. Chị không hưởng thụ thì thiệt cho chị. Tôi chỉ cảnh cáo cho anh chị biết mà thôi. Để mai này anh chị đừng có than thở rằng: “Đời ta không còn gì cả”. Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc Hoàng Thượng Đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc Hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc Hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ.

Tôi kể chuyện này, anh đừng nói tôi khờ dại. Đáng lẽ chị tôi không nên đi lấy chồng, và tôi, tôi không nên đi tu mới phải. Chúng tôi bỏ mẹ mà đi, người thì theo cuộc đời mới bên cạnh người con trai thương yêu; người thì đi theo lý tưởng đạo đức mình say mê và tôn thờ. Ngày chị tôi đi lấy chồng, mẹ tôi lo lắng lăng xăng, không tỏ vẻ buồn bã chi. Nhưng đến khi chúng tôi ăn cơm trong phòng, ăn qua loa để đợi giờ rước dâu, thì mẹ tôi không nuốt được miếng nào. Mẹ nói: “Mười tám năm trời nó ngồi ăn cơm với mình, bây giờ nó ăn bữa cuối cùng rồi thì nó sẽ đi ăn ở một nhà khác.” Chị tôi gục đầu xuống mâm cơm, khóc. Chị nói: “Thôi con không lấy chồng nữa.” Nhưng rốt cuộc thì chị cũng đi lấy chồng. Còn tôi thì bỏ mẹ mà đi tu. “Các ái từ sở thân,” là lời khen ngợi người có chí xuất gia. Tôi không tự hào chi về lời khen đó cả. Tôi thương mẹ, nhưng tôi có lý tưởng, vì vậy phải xa mẹ. Thiệt thòi cho tôi, có thế thôi. Ở trên đời, có nhiều khi ta phải chọn lựa. Mà không có sự chọn lựa nào là không khổ đau. Anh không thể bắt cá hai tay. Chỉ khổ là vì muốn làm người nên anh phải khổ đau. Tôi không hối hận vì bỏ mẹ đi tu, nhưng tôi tiếc và thương cho tôi vô phúc thiệt thòi, nên không được hưởng thụ tất cả kho tàng quí báu đó. Mỗi buổi chiều lạy Phật, tôi cầu nguyện cho mẹ. Nhưng tôi không được ăn chuối ba hương, xôi nếp một và đường mía lau.

Anh cũng đừng tưởng tôi khuyên anh: không nên đuổi theo sự nghiệp mà chỉ nên ở nhà với mẹ. Tôi đã nói là tôi không khuyên răn ai hết, tôi không giảng luân lý đạo đức rồi mà. Tôi chỉ nhắc anh: mẹ là chuối, là xôi, là đường, là mật, là ngọt ngào, là tình thương. Để anh đừng quên. Để chị đừng quên. Để em đừng quên. Quên là một lỗi lớn. Cũng không phải là lỗi nữa, mà là một sự thiệt thòi. Mà tôi không muốn anh chị thiệt thòi, vô tình mà bị thiệt thòi, khờ dại mà bị thiệt thòi. Tôi xin cài vào túi áo anh một bông hoa hồng: để anh sung sướng, thế thôi.

Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh như thế này. Chiều nay, khi đi học về, hoặc đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ, và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh. Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có biết không?” Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên, và sẽ nhìn anh, vừa cười vừa hỏi: “Biết gì?” Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp: “Mẹ có biết là con thương mẹ không?” Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi thì cũng hỏi câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em đều là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ được sống trong ý thức tình thương bất diệt . Và ngày mai, mẹ mất, anh sẽ không hối hận, đau lòng, tiếc rằng anh không có mẹ.

Đó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca, em hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Đóa hoa màu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi.

Link Gốc https://langmai.org/tang-kinh-cac/vien-sach/thien-tap/bong-hong-cai-ao/

p/s: Nhân mùa Vu Lan, tôi đọc trên mạng được bài này của thiền sư Thích Nhất Hạnh. Xin chia sẻ lại cho mọi người.

[Sưu Tầm ]Tại Sao Nhiều Người Hoa Kỳ Đang Hướng Về Phật Giáo

Tác giả: Olga Khazan Dịch giả: Nguyên Giác


Tôn giáo xưa cổ phương Đông này đang giúp nhiều người phương Tây các nan đề tâm bệnh hiện đại.

(Lời Dịch Giả: Bài này dịch từ “Why So Many Americans Are Turning to Buddhism: The ancient Eastern religion is helping Westerners with very modern mental-health problems” của tác giả Olga Khazan, đăng ngày 7 tháng 3/2019 trên tạp chí The Atlantic. Trong bài dẫn ra một thống kê, cho thấy người dân ngày càng gặp nhiều khủng hoảng tâm lý, căng thẳng, trầm cảm, trong khi 60% quận hạt Hoa Kỳ không có tới một bác sĩ tâm lý. Đó là lý do nhiều nhà tâm lý trị liệu khuyên người dân nên tìm tới Phật giáo để thiền tập, xem như một phương thuốc. Thống kê trong bài cũng nói rằng, 40% dân Mỹ đang thiền tập ít nhất là hàng tuần. Nhiều người Mỹ không tìm được câu trả lời từ tôn giáo Ky tô họ được dạy từ thơ ấu, trong đó một số đã rời bỏ nhà thờ để theo Phật giáo, một số vẫn giữ tôn giáo cũ và chỉ chọn thiền tập như một phương thuốc y khoa trị liệu. Chúng ta nghĩ gì? Cộng đồng người Việt đã hình thành ở Mỹ từ 44 năm nay, đã có thêm hai, hay ba thế hệ hậu sinh, trong đó nhiều em hoàn toàn không biết tiếng Việt, đã suy nghĩ gần như người Mỹ, và chắc chắn đa số các em cũng nằm trong nhóm 40% dân Mỹ đang nghĩ tới, hay đang tìm tới Phật giáo như vị thuốc. Do vậy, các chùa hải ngoại nên đưa thiền tập vào sinh hoạt chính trong hoằng pháp.)


Trong bộ áo tràng màu vàng, với đầu không để tóc, vị nữ thiền sư dạy chúng tôi không làm gì hết. Chúng tôi ngồi lặng lẽ trong các ghế nhựa plastic, nhắm mắt, và tập trung vào hơi thở. Trước đó, tôi chưa bao giờ thiền tập, nhưng tôi đã từng đi nhà thờ, do vậy tôi một cách phản xạ cúi đầu xuống. Rồi tôi nhận ra, vì thấy rằng việc này sẽ kéo dài khoảng 15 phút, tôi nên để cổ ở một vị trí thoải mái hơn.

Đó là buổi đầu trong hai thời thiền tập của lớp Kadampa Buddhism (một tông phái PG Tây Tạng) tôi tham dự tuần này, gần nhà tôi, ở Bắc Virginia, và tôi không tới Niết bàn. Bởi vì chúng tôi ở trong một thành phố lớn, bên ngoài đôi khi tiếng còi hú xuyên bức màn tĩnh lặng, và vì nơi thiền tập nằm dưới tầng hầm một nhà thờ, người ta vẫn đang cười, nói trong các hành lang. Một anh chàng bước vào hỏi, rằng đây có phải là buổi họp của Alcoholics Anonymous (lớp dạy cai nghiện rượu). Vị thầy bảo đảm chúng tôi rằng, hễ càng tập trung vào hơi thở, là phân tâm càng tan biến nhanh chóng.

Sau khi cúng tôi ngồi thiền khoảng 15 phút, vị thầy bảo hướng tập trung vào đề tài của lớp: buông bỏ sân hận. Đó là lý do thực mà tôi tới với lớp thiền này, hơn là cứ tự mình thiền tập tại nhà với cái app (ứng dụng qua điện thoại di động). Tôi muốn học thêm về Phật giáo và về cách Phật pháp có thể cải thiện  sức khỏe tâm lý của tôi – và đó là lý do hàng loạt người Mỹ khác tìm tới Phật giáo các năm gần đây. Những người mới này không nhất thiết tìm giác ngộ tâm linh hay tìm một cộng đồng tín ngưỡng, nhưng là hy vọng tìm một cách chữa trị tâm lý nhanh chóng.

Tôi đã nói chuyện với nhiều người, già và trẻ, rất ít người trong đó sinh trong gia đình theo Phật giáo. Có lẽ vài người trong đó đã hết cách chọn lựa: rối loạn tâm thần tăng vọt trong xã hội phương Tây, và câu trả lời như dường không phải là tới nhà thờ, nơi giáo dân đang suy giảm. Luôn luôn có những cách trị liệu, nhưng đều quá đắt tiền. Còn lớp thiền tôi theo học chỉ tốn có 12 đôla.

Trong khi mở một cuốn sách về Phật pháp, vị nữ thiền sư nói với cả lớp rằng giữ lòng sân là điều nguy hại. Giữ niệm sân y hệt như nắm giữ lấy một cây gậy đang bốc cháy , và than phiền rằng nó đang đốt cháy chúng ta. Và rằng, khi bị người khác làm hại, thì mình cũng tổn thương. Do vậy, vị thầy nói, câu hỏi là: “Tôi nên làm gì với tâm tôi nếu tôi cảm thấy như đang bị người khác làm hại?”

Người Mỹ khắp nơi như dường đang tự hỏi những hình thức khác của câu hỏi này: Chúng ta nên làm gì với tâm của chúng ta?

Một ông bố khoảng 40 tuổi, cư dân tại Los Angeles, đang khựng lại. Ông đã thành đạt hầu hết mục tiêu sự nghiệp, tới chức vụ quản lý cao cấp ở một công ty lớn. Nhưng công việc đầy cạnh tranh đã làm kiệt sức cuộc hôn nhân của ông, và ông đang tiến trình ly dị. Ông hiếm khi được gặp các con đã lớn. “Nói ngắn gọn, tôi đang trải qua một cuộc khủng hoảng giữa đời,” theo lời người này viết cho tôi qua email, vài ngày trước khi tôi tham dự lớp thiền. (Ông yêu cầu ẩn danh, bởi vì hồ sơ ly dị và các tranh chấp khác của ông không là chuyện công khai.)

Mới năm ngoái, ông bố này hướng sang pháp trị liệu tâm lý truyền thống trong vài tháng, nhưng ông không thấy lợi ích nhiều như mong đợi. Ông đã cảm thấy hầu như được dạy là phải làm hợp lý hóa các cảm xúc và hành vi tổn thương đó. Tuy nhiên, chuyên gia trị liệu đó cũng đề nghị ông tìm đọc hai cuốn sách lợi ích: How to Be an Adult in Relationships (Để Làm Người Trưởng Thành Trong Quan Hệ Tình Cảm) của David Richo, và The Wise Heart (Trái Tim Trí Tuệ), của Jack Kornfield. Cả hai tác giả đều viết trong tư tưởng và chủ đề Phật giáo, và mới đầu năm nay họ giới thiệu ông về việc thiền tập.  

Muốn tìm hiểu nhiều thêm, ông bố này mới gần đây tham dự một lớp thiền Phật giáo ở Hollywood, California, nơi ông học những cách để thiền tập thâm sâu hơn và để thay đổi cách ông ứng xử với quan hệ tình cảm. Bây giờ ông thấy cởi mở hơn và sẵn sàng để chịu đựng hơn đối với gia đình và bạn hữu. Ông nói, “Là một tín đồ Công giáo La mã, tôi gặp gian nan với một số khái niệm tôn giáo, nhưng điều đó không ngăn cản tôi ứng dụng kỹ năng và triết lý Phật giáo.” Thêm nữa, ông nói với tôi, như dường là vũ trụ đã đặt Phật giáo tới trước mặt ông.

Mặc dù con số chính xác về mức độ phổ biến khó tìm, nhưng Phật giáo như dường đang hiển lộ trong thế giới phương Tây hạng A. Tác phẩm  “Why Buddhism Is True” (Tại sao Phật giáo là sự đúng đắn chân thực) của nhà báo Robert Wright trở thành sách bán chạy trong năm 2017. Các trung tâm dạy thiền Phật giáo gần đây mọc lên ở các nơi như Knoxville, Tennessee, và Lakewood, Ohio. Bây giờ đã có hàng chục bài giảng âm thanh (podcast) về Phật pháp, trong khi có nhiều ứng dụng điện tử (apps) và  các chuỗi bài giảng (playlists) đặc biệt soạn ra để dạy thiền cho từng cá nhân và không mang đặc tính Phật giáo. Có 4/10 người thành niên Hoa Kỳ bây giờ nói rằng họ thiền tập, ít nhất là hàng tuần.

Hugh Byrne, giám đốc trung tâm Center for Mindful Living tại Washington, D.C., nói rằng cộng đồng thiền tập địa phương này đã “bùng nổ trong mấy năm qua.” Trong khi tôi lần dò trên mạng từ nhóm thiền này sang nhóm thiền kia tại vùng thủ đô D.C. mới đây, tôi nhận ra một vài “không gian thiền tập” nơi trước kia là trụ sở của các cơ sở doanh nghiệp thương mại. Nghiên cứu hàn lâm về thiền tỉnh thức cũng đã bùng nổ, biến cái phương Tây một thời xem như pháp luyện tâm kỳ bí của các chàng hippies bây giờ trở thành như là kiểu “luyện tâm mì ăn liền” cho mọi người.

Phật giáo đã được ưa chuộng qua nhiều hình thức trong một số giới ưu tú kỹ thuật và giới nghệ sĩ nổi tiếng, nhưng phần chủ lực của tôn giáo này thu hút nhiều người Mỹ có vẻ như là sức khỏe tâm trí. Một số người thấy rằng tôn giáo xưa cổ này giúp họ ứng xử với mũi tên, đầu đạn và các chỉ trích trên mạng của thời hiện đại. Nhiều người thấy căng thẳng quá độ vì màn kịch diễn liên tục của chính phủ hiện nay, và các giờ làm việc đã làm họ kiệt sức trong ngày. Có gì rất là mới mẽ, lôi cuốn về một pháp tập dạy rằng bạn chỉ cần ngồi, tỉnh thức và nhận thấy không có gì kéo dài miên viễn. Có lẽ sự thoải mái tới chỉ đơn giản từ cái biết rằng các vấn đề làm nguy hại cho con người đã có từ rất xa xưa, cả trước thời kỳ của Gmail.

Một vài chủ đề và ý tưởng như dường thống nhất các kinh nghiệm dị biệt của những người tôi đã phỏng vấn. Diệu đế đầu tiên của Đức Phật là “đời là khổ,” và nhiều người phương Tây mới theo học thiền diễn dịch rằng, có nghĩa là chấp nhận các cảm xúc đau đớn có thể tốt hơn là tìm cách thăng hoa chúng. Daniel Sanchez, 24 tuổi, cư dân New Jersey, nói, “Phật giáo nhìn nhận rằng khổ là tất yếu. Tôi không nên tập trung vào việc tránh né khổ, nhưng nên học cách đối phó với khổ.”

Bên cạnh việc thiền tập mỗi sáng và đêm, Sanchez đọc kinh Diamond Sutra (Kinh Kim Cương) và Heart Sutra (Tâm Kinh), các luận thư từ thời đầu Trung Cổ, và lắng nghe những bài giảng Thiền Tông. Các kinh hoàn toàn cách biệt với nội dung bình thường của trị liệu tâm lý, trong đó người ta có thể tư duy về những gì thực sự làm người ta hạnh phúc. Tư tưởng Phật giáo khuyên rằng người ta không nên tham muốn sự tiện nghi dễ chịu và tránh né những kém tiện nghi khó chịu, mà một vài người xem như là được phép nhày rời khỏi máy chạy thể dục.

Galen Bernard, một huấn luyện viên về kỹ năng sống ở Colorado, nói với tôi rằng cuốn sách “Comfortable With Uncertainty” (Thoải Mái Trong Bất Định) viết bởi Ni trưởng Pema Chodron đã ảnh hưởng tới ông hơn bất cứ gì khác, có lẽ chỉ trừ kinh nghiệm lần đầu của ông với thuốc Prozac (thuốc an thần, trị trầm cảm). Ông nói rằng cuốn sách và lời dạy trong đó giúp ông tránh gọi tên một số kinh nghiệm như là tiêu cực. Thí dụ, với bạn gái cũ, khi mối tình tan vỡ và phải chuyển sang tình bạn thì cảm thọ ban đầu  là đau đớn, nhưng các bài viết của Chodron và các người khác đã giúp ông nhìn thấy rằng “nó có thể như dường là quá mức đau đớn, nhưng thực sự nó chỉ là một kinh nghiệm tôi đang có mà… có thể thực sự là một cửa ngõ tới niềm vui nơi mặt bên kia.”

Trong nhiều thập niên, người ta tìm cách tự thăng hoa mình xuyên qua các lớp học và khóa hội thảo, trong đó phần nhiều kết hợp các yếu tố của các tôn giáo phương Đông. Phong trào có tên Human Potential Movement thời thập niên 1960s đã ảnh hưởng tới công trình nghiên cứu của nhà tâm lý học Abraham Maslow (người nhấn mạnh tư duy tích cực) và, có lẽ kém tich cực là, phong trào Rajneesh được Netflix quay thành phim tài liệu có tên là Wild Wild Country (1). Trong thời thập niên 1970s, tổ chức Erhard Seminars Training, viết tắt là EST, đưa ra các lớp dạy về cách “nhận trách nhiệm với cuộc đời bạn” và “hãy đón nhận chúng.” (2)

Điều dị biệt – và có lẽ, bảo đảm – về Phật giáo là, đây là một tôn giáo đương hữu được tu tập bởi nửa tỷ người. Bởi vì chưa có nhiều người Mỹ gốc Caucasian (hiểu là, da trắng) trưởng thành trong môi trường Phật giáo, họ thường không mang bất kỳ hành trang gia đìn nào với nó, hệt như một số người, thí dụ, thời thơ ấu lớn lên trong môi trường Ky tô giáo hay Do thái giáo. Trong khi nhẹ nhàng không hành trang, cũng có nghĩa là việc thực tập Phật giáo thế tục thường khác biệt rất nhiều với tôn giáo tự thân. Tất cả những người thiền tập thế tục mà tôi đã nói chuyện cho bài viết này đều đang đọc nhiều sách, nghe nhiều băng giảng khác nhau, và theo nhiều vị thầy và nhiều tông phái dị biệt. Sự diễn dịch của họ về Phật pháp không nhất thiết phù hợp với nhau, hay với các luận thư truyền thống.

Tôi đã được nghe về những cái nhìn của họ, nêu lên từ một chuyên gia về Phật giáo, David McMahan tại đại học Franklin and Marshall College, người nói rằng một số diễn dịch kiểu phương Tây này có một chút pha trộn từ văn hóa và bối cảnh nguyên thủy của Phật giáo. Phật giáo mang theo với nó một nhóm các giá trị và đạo đức mà người Mỹ da trắng không luôn luôn sống theo. Nhiều phần như các tín đồ “Công giáo tiệm cà phê” (3) gạt bỏ những phần trong tôn giáo này mà họ thấy không phù hợp, một số người phương Tây tập trung chỉ vào một số thành phần trong triết học Phật giáo và không chấp nhận, thí dụ, quan điểm về tái sinh của Phật giáo hay thờ phượng Đức Phật. Hãy gọi họ là “buffet Buddhists” (những Phật tử chỉ chọn vài món ăn trong bàn tiệc).

McMahan nói, khi tách rời khỏi bối cảnh Phật giáo, các phương pháp như thiền tập “trở thành y hệt như một miếng bọt biển khô (để lau chùi) sẽ hút nước bất cứ giá trị nào quanh nó.” Nhưng các nhà sư truyền thống “không thiền tập để kinh doanh.”

Cái gọi là Phật giáo thế tục, theo lời Autry Johnson, một người pha rượu trong một tiệm ăn ở Colorado và là một hướng dẫn viên du lịch, người thường xuyên thiền tập, “có một chút dễ tiếp cận hơn đối với những người không chủ yếu tự nhận là Phật tử, hay đã tự nhận là theo tôn giáo nào khác hay triết lý nào khác, nhưng muốn ứng dụng vài phương pháp Phật giáo để phụ trợ cho quan điểm thế giới hiện nay của họ.” Thực sự, nhiều trung tâm dạy thiền nhấn mạnh rằng bạn có thể tham dự khóa thiền mà không cần là Phật tử.

Phật Giáo Bàn Tiệc có thể là phi truyền thống, nhưng tính linh động của kiểu này cho người ta dễ dàng hơn trong việc áp dụng triết lý này để chữa trị bệnh trầm cảm. Một số người lại thực tập Phật giáo và thiên tập như cách thay thế cho pháp trị liệu tâm lý hay thuốc chữa bệnh tâm lý, trong tình hình hiện nay chăm sóc bệnh tâm thần quá đắt và hiếm hoi: 60% quận hạt tại Mỹ không có tới một bác sĩ tâm lý. Bernard nói, “Tôi có bảo hiểm y tế khá tốt, nhưng nếu tôi muốn có sự hỗ trợ [y tế], phải cần tới một tháng rưỡi để được khám bệnh. Có một nguồn tài nguyên [thiền tập] mà tôi có thể mở sẵn ra dùng thì thật là hữu ích tuyệt vời.”

Một số người hướng tới cả Phật giáo và trị liệu tâm lý. Byrne, giám đốc viện Center for Mindful Living, nói: “Có một sự chồng lấn giữa lý do những người tới để chữa trị và lý do họ tới để thiền tập.” Một số chuyên gia trị liệu cũng khởi sự kết hợp khái niệm Phật giáo vào việc họ chữa trị. Tara Brach, một bác sĩ tâm lý và là người sáng lập trung tâm thiền Insight Meditation Community tại Washington, D.C., cung ứng cả việc dạy thiền và nói chuyện với các chủ đề như “Từ Làm Người Tới Là Người” (From Human Doing to Human Being) trên trang web của bà. Tại Texas, bác sĩ tâm lý Molly Layton khuyến khích bệnh nhân hãy tỉnh thức “ngồi với các niệm của họ,” còn hơn là “nhảy vào chu kỳ suy nghĩ của họ.”

Mary Liz Austin, người trị liệu tâm lý trong viện Center for Mindful Living, tương tự giúp bệnh nhân thấy rằng “chính sự dính mắc vào kết quả mới thực sự gây ra đau khổ.” Một cách dạy ưa chuộng khác của bà là phương châm của Ni trưởng Chodron đưa ra, “Mọi thứ đều có thể dùng được.” Nghĩa là, một cách chủ yếu, rằng những gì tốt lành cũng có thể tới từ những khoảnh khắc tệ hại nhất. Austin nói, “Tôi đang trải qua kinh nghiệm hiện nay với thân phụ của chồng tôi. Ông đang hấp hối vì ung thư. Tình hình cực kỳ tệ hại. Nhưng điều tôi đang thấy là, kết quả của việc chẩn đoán ung thư này là mọi người về bên giường bệnh bố chồng tôi, mọi người bày tỏ lòng yêu thương rất mực tới ông, và như thế cho phép những người trong đời bạn xuất hiện trong một cách mà bạn thấy quá nhều điều đáng trân quý.”

Có những lần, chính các thiền sư lại hành xử như các chuyên gia trị liệu tâm lý, đưa ra hướng dẫn thực dụng để đối phó với các khó khăn đương hữu. Byrne, người cũng dạy thiền tập, đã viết một cuốn sách về sức mạnh của chánh niệm trong việc thay đôi thói quen. Ông dùng pháp thiền tỉnh thức để giúp người khác hiểu về vô thường, một giáo lý khác của Phật giáo. Cách này là, hãy nhìn thấy cảm thọ của bạn và kinh nghiệm chúng – kể cả lo âu hay đau đớn – như là liên tục thay đổi, “y hệt một hệ thống khí hậu trải nghiệm,” theo lời ông. Mọi thứ, thực sự rồi, sẽ kết thúc.

Cecilia Saad thấy đó  là một điểm hấp dẫn đặc biệt của Phật giáo. Một bạn thân của bà bị chẩn đoán có bệnh ung thư ba năm về trước, và Saad cảm thấy ấn tượng về cách bình tâm mà người bạn giữ được xuyên qua thời gian chẩn đoán và chữa trị. Saad nói, “Chúng tôi đã nói nhiều về quan điểm của cô ta, và cô cứ luôn luôn trở về với Phật giáo của cô.” Bây giờ thì, khi Saad căng thẳng lo âu về chuyện gì, khái niệm vô thường giúp bà hình dung rằng bà đã sẵn sàng sống sót qua sự kiện mà bà đang lo âu trải qua.”

Trong lớp thiền của tôi, vị nữ thiền sư đọc từ cuốn sách của bà với giọng đều đặn, tuyệt hảo, không vướng giọng địa phương (ám chỉ, nữ thiền sư là ngoại kiều, không dùng tiếng Anh như bản ngữ). Sách nói với chúng tôi là hãy xem xét rằng có 2 lý do người ta có thể gây hại chúng ta: đó là bản chất của họ là gây hại, hay là hoàn cảnh ạtm thời làm cho họ hành động gây hại. Dù cách nào đi nữa, vị thầy nói, sẽ là vô nghĩa nnếu chúng ta nổi giận với người kia. Bản chất của nước là ướt, do vậy bạn sẽ không nổi giận đối với trận mưa làm bạn ướt mem. Và bạn sẽ không nguyền rủa các đám mây vì tạm thời có một hệ thống khí hậu gây ra các trận mưa.

“Khi nào chúng ta bị buộc làm tổn thương người khác?” bà hỏi, giọng nâng lên trước khi trả lời: “Khi chúng ta đau đớn. Nếu bạn thấy sợ hãi, sẽ dễ dàng khởi lòng từ bi.”

Bà yêu cầu chúng tôi nhắm mắt và thiền tập lần nữa, lần này trong khi suy nghĩ về việc buông xả tâm sân hận phiền muộn đối với một người nào trước đó họ từng hại mình. Tôi chuyển cách suy nghĩ một cách khó khăn, và thắc mắc về cách mà anh chàng to con ngồi phía trước tôi mặc áo T-shirt cảm thọ. Tôi gặp khó khăn hướng tâm về lòng sân hận, và mắt tôi cứ tự động chớp hoài. Bên ngoài trời là lạnh giá 30 độ (4) nhưng hầu hết các ghế trong lớp thiền đều có người ngồi. Đông như thế là rất khích lệ. Dù vậy, điểm đáng nhớ là, quá nhiều người trong chúng tôi đã sẵn sàng bước xuyên bóng đêm lạnh băng chỉ để học một vài trí tuệ căn bản về cách nào để làm bớt buồn phiền.

Trong trường Chủ Nhật (ám chỉ, lớp hàng tuần ở các nhà thờ Ky tô dạy trẻ em), khi bạn mở mắt trong khi đọc kinh cầu nguyện, mấy đứa trẻ khác sẽ mách linh mục về bạn; do vậy tự mấy đứa trẻ đó kết tội là chúng cũng mở mắt vậy. Đó là cách đôi khi người ta làm như thế, tôi suy nghĩ: Họ sẽ tự đốt cháy họ để tìm cơ hội gây hại cho người khác. Tôi hít một hơi thở sâu và tìm cách khởi lòng từ bi hướng về họ.

GHI CHÚ của dịch giả:

(1) Phim “Wild Wild Country” dài 6 tập, về cuộc đời giáo chủ Osho (Bhagwan Shree Rajneesh), là người sáng lập một cộng đồng kết hợp huyền học phương Đông với chủ trương yêu tự do, và bị nhiều báo Mỹ gọi là một đạo sư tình dục. Phim đầy đủ có thể xem ở Netflix, trong khi nhiều cuộc phỏng vấn liên hệ có thể xem trên YouTube. Có nhiều bản tin tiếng Anh có thể đọc trên Google về Osho.

(2) EST là tổ chức thành lập bởi Werner Erhard vào năm 1971, đưa ra khóa học dài 2 tuần lễ, tổng cộng 60 giờ đồng hồ, dạy kỹ năng sống, ứng phó, trách nhiệm cá nhân và chuyển hóa. Một số người chỉ trích rằng phương pháp EST là kiểm soát tư tưởng và đã tới gần như tà giáo. EST giải thể năm 1984.

(3) Tiếng Anh là “cafeteria Catholics” (Công giáo tiệm cà phê), có nghĩa là người tự nhận là tín đồ Công giáo nhưng không đồng ý một số giáo lý căn bản.

(4) Tác giả viết 30 độ là ám chỉ 30 độ F, lạnh dưới mức đóng băng, đổi ra đơn vị quen thuộc của người Việt là (âm) -1.1 độ C.

[Sưu Tầm] Cân bằng cuộc sống bằng cách nào?

tác giả Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc


“Cuộc sống” bây giờ rất lạ. Hồi xưa còn có ngày và đêm, còn có làm việc 8 tiếng ở cơ quan , sở làm, còn lại là thì giờ “của mình” để “tùy nghi”. Xưa hơn nữa – thời con trâu đi trước cái cày theo sau- thì người “trai cày” dậy sớm, ăn no rồi vác cày dẫn trâu ra ruộng, hết buổi cày, phe phẩy quạt mo quay về hoặc ngủ thẳng cẳng dưới bóng mát cây đa…!

Bây giờ thì hết. Không thể vậy nữa. Điện thoại thông minh sẵn sàng réo gọi bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu. Không có sáng trưa chiều tối gì cả. Không có ở nhà ở sở gì cả. Không có nghỉ hè nghỉ lễ gì cả. Thế giới trong lòng tay. Tin thiệt tin giả hằm bà lằng. Đó là thời kỳ“Siêu hiện đại” (Metamodernism) khi đã có cái smatphone, cái laptop bên cạnh. Đêm là ngày. Quán càphê, quán nhậu là chỗ làm việc. Bãi biển là văn phòng… Thế là đầu tắt mặt tối. Thế là đỏ mặt tía tai. Thế là bầm gan tím ruột…

Có dịp qua Nhật, thấy người ta làm việc trối chết. Vợ ở nhà mà thấy chồng về sớm trước 11 giờ đêm tức là chồng kém, phải làm thêm job đến sau 11 giờ mới tốt. Thỉnh thoảng nghe ở Nhật, ở Hàn có một diễn viên xinh đẹp, ca sĩ nổi tiếng, rất giàu có, bỗng nhiên tự vẫn chết chẳng biết vì sao.

Bây giờ không còn là thời của “Buồn nôn” (La Nausée, Jean Paul Sartre) sáng vác ô đi tối vác về nữa, mà quay cuồng, mà chóng mặt, là thời của hậu-hậu hiện đại, siêu hiện đại rồi. Đó là thời của chuyển động không ngừng, của xáo trộn, của nháo nhào (oscillation), giữa giễu nhại và trân trọng, giữa ngây thơ và uyên bác, giữa lạc quan và hoài nghi, giữa mẫu mực và phá cách…, có thể gọi là thời của “đảo điên mộng tưởng”, đưa đến những bệnh thời đại như SAD (stress căng thẳng, anxiety lo âu sợ hãivà depression trầm cảm). Cho nên ta không lạ khi ngày càng có nhiều người rời phố thị tìm về những vùng hoang vắng, sống nơi không wifi, không điện, không máy tính. Cũng không lạ khi du khách nước ngoài đến Hội An chỉ thích cưỡi trâu, đội nón lá, vác cày ra ruộng và phe phẩy quạt mo “nắm xôi bờm cười”!

Gần đây những từ mới như workaholic, nghiện, say mê công việc, workmaniac, điên vì công việc, một dạng tâm thần ngày càng nhiều. Những người mắc chứng này dễ dẫn đến tự tử. Họ có rất nhiều tiền nhưng sẵn sàng tìm cái chết để giải thoát. Từ karoshi ở Nhật – chết khi đang làm việc – đã trở nên phổ biến. Hằng năm có cả chục ngàn ca như vậy.

Tôi vẫn thường nhận được những câu hỏi nhờ tư vấn, nói chỗ làm lương thì cao mà căng thẳng quá, chắc là phải đi tìm chỗ khác, không thể sống như vậy được nữa vì không tìm thấy  niềm vui trong cuộc sống, không có thời gian cho bản thân, cho bạn bè, gia đình; áp lực công việc, áp lực deadline, đối tác… Có người nói thấy đầu óc như đang ở trên mây, không nhớ điều gì cả, trí óc quên đủ thứ và cuộc sống của họ bây giờ nó lôi thôi lắm, như Alzheimer dù tuổi hãy còn rất trẻ!

Lâu nay ta cứ nghĩ mình không có bệnh là mình khỏe nhưng điều đó là sai. Sức khỏe là tình trạng hoàn toàn sảng khoái (well-being) về cả ba mặt thể chất, tâm thần và xã hội chớ không chỉ là không có bệnh hay tật. Nhiều khi ta trông thấy một người có thể chất rất chuẩn, đẹp trai, cao ráo nhưng anh ta có thể đang mắc bệnh tâm thần. Sức khỏe về mặt xã hội càng quan trọng: kẹt xe, ngập nước sao khỏe được. Các mối quan hệ xã hội, môi trường sống không an toàn, không an ninh, sao khỏe được.

Khi nghĩ rằng sức khỏe là chuyện của y tế là sai. Y tế chỉ có nghĩa “cứu tế về y khoa”, giúp đỡ những lúc ta ốm đau, bệnh hoạn còn sức khỏe là chuyện khác, sức khỏe là chuyện của mình. Có người nói rất đúng: “bác sĩ tốt nhất là chính mình”.

Một công ty quan tâm đến sức khỏe nhân viên không chỉ mở một phòng y tế, chờ khi nhân viên đau ốm thì vào cấp cứu, thuốc men. Trường học cũng vậy. Nhiều trường học hãnh diện  có một phòng y tế trang bị thuốc men đầy đủ, có bác sĩ cho học sinh mỗi khi đau ốm hay tai nạn, nhưng rất thiếu sót. Bởi sức khỏe của học sinh chủ yếu là tâm sinh lý tuổi mới lớn, tuổi dậy thì, nên vấn đề của y tế học đường là tham vấn sức khỏe, giải quyết xung đột… Ngày nay nhiều trường đã tổ chức các lớp thiền, yoga cho học sinh. Anh quốc còn có chương trình đưa Thiền chánh niệm vào trường học: Mindfulness in School Project (MiSP) có hiệu quả tốt.

Phương pháp đơn giản để “Cân bằng cuộc sống” (Work-Life Balance) là vẽ một biểu đồ phân tích tình trạng sinh hoạt của mình để thấy chỗ nào đang bị lệch lạc như về công việc, tài chánh, học tập, giải trí, gia đình, bạn bè… Theo dõi biểu đồ đó từng thời gian, có thể thấy mình đang bị lệch về hướng nào, cần điều chỉnh ra sao.

Có một vài phương pháp cụ thể hơn để giải stress, ví dụ như  yoga, thiền quán, thở bụng… Phương pháp thở bụng (Diaphragmatic breathing hay Abdominal breathing) đơn giản mà hiệu quả. Các bác sĩnổi tiếng hiện nay như Dean Ornish hay Deepak Chopra (Mỹ) đang phát triển phương pháp này để chữa bệnh. Họ nghiên cứu trên hai nhóm bệnh nhân tim mạch, một nhóm uống thuốc bình thường, nhóm còn lại kết hợp thêm thở bụng thì thấy rõ ràng nhóm có thở bụng đạt kết quả tốt hơn (thống kê y học).

Gần đây Tây phương nghiên cứu nhiều về thiền, ứng dụng thiền vào cuộc sống. Họ mời các nhà sư Tây Tạng tham gia, dùng nhiều kỹ thuật đo đạc hoạt động của não bộ như EEG, fMRI, PET… để xem xét coi có sự chuyển biến trong não bộ thế nào trong lúc hành thiền và đã phát hiện ra nhiều điều lý thú rồi ứng dụng để chữa nhiều bệnh trong đó có bệnh tâm thần, mất ngủ, nghiện, tim mạch… Các phương pháptâm lý trị liệu như MBSR (Midfulness-Based Stress Reduction) hay MBCT (Midfulness-Based Cognitive Therapy) chủ yếu cũng dựa trên thiền Chánh niệm để giải quyết vấn đề stress, trầm cảm thường gặp trong đời sống hiện đại.

Ta biết khi stress kéo dài thì tuyến Pituitary ở não sẽ không tiết hormone tăng trưởng nên những trẻ bị căng thẳng quá trong học tập sẽ không lớn nổi. Stress làm Tuyến tụy tiết ra Glucagon làm giảm Insulin gây tiểu đường. Tuyến sinh dục cũng không phát triển được, không tiết DHEA bình thường. Đó là lý do tại sao đời sống tình dục ngày càng có vẻ yếu đi, yếu đến nỗi người ta phải dùng thuốc cường dương các thứ …

Một dấu hiệu quan trọng của stress nữa là giảm sút trí nhớ, luôn do dự, khó tập trung, suy nghĩ không logic, phán đoán sai, chỉ thấy mặt tiêu cực, mất định hướng, hoang mang, sợ hãi… hoặc buồn rầu, cô đơn, tâm tính bất thường…

Những dấu hiệu của stress về thể chất như nhức đầu, đau lưng, đau cột sống cổ… Đi bác sĩ đau đâu chích đó, hoặc can thiệp bằng mổ xẻ cũng không dứt hẳn. Vì gốc bệnh là do stress hoặc do tư thế ngồi làm việc, phải điều chỉnh.

Cần có một chế độ để nghỉ ngơi hợp lý. Nghỉ và ngơi là hai từ khác nhau. Ngơi là ngưng, ngưng hẳn. Nhiều khi nghỉ mà không ngơi. Cho nên, cần có nghỉ và ngơi thực sự. Chương trình đưa Thiền chánh niệm vào trường học (MiSP) nói trên có đề ra một công thức khá hay, mà tôi gọi là “Lá Bùa”, có thể dán bất cứ ở đâu để nhắc nhở mình. Đó là (.b).

Chấm (.) có nghĩa là Ngưng, Thôi, Dừng lại. Còn (b) là breath (thở chánh niệm) và hiện diện “ở đây và bây giờ”. Thực hiện được đã là rất tốt.

Nên tìm kiếm niềm vui trong những việc sáng tạo: học múa, học nhảy, ca hát, vẽ vời… Cũng nên có một vài “nghề” tay trái. Nghề “tay trái” nhiều khi mang đến nhiều hạnh phúc cho ta hơn là nghề “tay mặt”, dù ai cũng biết nhất nghệ tinh nhất thân vinh.

Giao tiếp rất quan trọng trong đời sống. Giao tiếp giữa người với người mà thành công sẽ tạo một môi trường lành mạnh cho sự phát triển cảm xúc và trí tuệ. Có 3 nguyên tắc chính: tôn trọng, chân thành và thấu cảm. Trong Bồ-tát thập hạnh, hạnh thứ 6 là “Thiện hiện”, đây chính là sự thấu cảm; hạnh thứ 8 là Tôn trọng và hạnh thứ 10 là chân thực. Nếu thực hành được ba hạnh này thì giao tiếp chắc chắn thành công.

Để có cuộc sống an lạc, tự tại, thì ta phải “từ bi” với mình, đừng cao vọng đòi hỏi xa xôi quá để bị hút vào, bị cuốn đi. Nhưng như vậy không có nghĩa là không phấn đấu để trở thành người hoàn thiện hơn. Trong thời đại người ta nói nhiều đến Siêu hiện đại như hiện nay, càng thấy rõ lời Phật dạy từ 2600 năm trước: vô thường, khổ, vô ngã… Phải vượt qua ái dục, chấp trước, phải “ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm”…, “viễn ly điên đảo mộng tưởng” thì mới có được cuộc sống an lạc, hạnh phúc./.

(ĐHN) (Tạp chí Văn hóa Phật Giáo, số 312, Ngày 1.1.2019)Thư Viện Hoa Sen

Tại sao chúng ta luôn cảm thấy bận rộn?

Chúng ta cảm thấy bận rộn vì ước vọng thì lớn nhưng thời gian thì hạn hẹp. Phải chăng chúng ta nên điều chỉnh lại ước mơ/ mục đích sống của cuộc đời mình và chia theo ưu tiên rõ ràng?

Nhịp sống hiện đại, xoay vòng trong công việc sẽ khiến chúng ta cảm thấy lúc nào cũng thiếu thời gian, vội vàng và bận rộn.

Tại sao có những người một ngày cũng 24h nhưng họ lại thư thái, ung dung. Trong khi đó tại sao chúng ta lại thấy vội vàng?

Có đôi lúc cảm thấy thời gian trôi qua nhanh như là nếu chớp mắt thì mùa xuân thành mùa đông vậy.

Nhưng cảm giác chỉ là cảm giác mà thôi 🙂 . Cách tốt nhất là hãy cùng phân tích thế quái nào mà chúng ta cảm thấy thiếu thời gian.

Tóm gọn trong 2 nguyên nhân chính là:

  • Đang có rất nhiều việc “phải” làm mà thời gian thì có hạn. (lý cho chủ quan)
  • Tác nhân bên ngoài làm ảnh hưởng đến kế hoạch hiện tại. (lý do khách quan)

Chỉ bàn về nguyên nhân chủ quan vì đó là điều chúng ta có thể thay đổi được.

Chúng ta cần xác định như thế nào là việc phải làm? Tạm thời chia làm 4 loại:

  • Quan trọng – cần làm gấp : soạn hợp đồng cho lễ ký kết ngày mai, xong báo cáo cho sếp ngày mai…
    • Những công việc mà nếu không làm thì nó sẽ ảnh hưởng lớn đến cuộc sống hiện tại.
  • Quan trọng – không cần làm gấp:
    • Những công việc quan trọng nhưng chỉ diễn ra tại thời điểm nào đó: có hẹn khám với bác sĩ, làm dự án riêng, đi học thêm kĩ năng, ngoại ngữ…
  • Ít quan trọng – cần làm gấp:
    • Những công việc liên quan tới yếu tố bên ngoài: đóng tiền điện nước…
  • Ít quan trọng – không cần làm gấp
    • Những việc mà bỏ cũng chả sao, hoặc khi không còn việc nào khác để làm thì mới nhới tới,..

Nhưng mọi sự phân chia đều mang tính tương đối, còn tùy thuộc vào từng thời điểm.

Ở đây có vài triết lý mà chúng ta nên nhớ:

  • Đối với những việc không gấp, không quan trọng thì nên bỏ cho nhẹ đầu.
  • Đừng mong hoàn hảo hết mọi thứ, nếu lựa chọn giữa hoàn hảocó thể chấp nhận được, thì mình sẽ chọn có thể chấp nhận được.
  • Đừng quá tham công tiếc việc chỉ để được cái danh là chăm chỉ :), nó chỉ làm cho chúng ta thêm rối và mệt mỏi.
  • Tạo thời gian nghỉ ngắn cho từng công việc, giúp chúng ta tĩnh tâm hơn.
  • Không nên tạo quá 3 việc quan trọng trong ngày
  • Nên dừng lại một chút để tận hưởng thành quả của một công việc vừa xong.
  • Nếu nhưng không xong công việc đã đề ra, đó là điều hết sức bình thường, đừng tự trách hay dằn vặt bản thân mình.
  • Say No với những yếu có thêm việc nếu có thể, đôi khi ích kỉ lại mang lợi ích lớn.

Câu chuyện của Mike Flint

Mike Flint là phi công riêng của Buffett trong suốt 10 năm (Flint cũng từng lái phi cơ cho 4 Tổng thống Mỹ, vì vậy ta có thể tin rằng Flint là người năng lực và rất có trách nhiệm trong công việc). Flint có 1 cuộc trao đổi ngắn về ưu tiên nghề nghiệp với Buffett, và sau đó Buffett có yêu cầu Flint thực hiện 1 bài tập nhỏ.

Bước 1: Buffett yêu cầu Flint viết ra 25 mục tiêu nghề nghiệp của mình. Và Flint bắt đầu viết xuống những mục tiêu mà anh dự định sẽ đạt được trong thời gian tới.

Bước 2: Sau đó Buffett yêu cầu Flint hãy xem lại danh sách anh vừa viết và khoanh tròn 5 mục tiêu mà anh cho rằng quan trọng hơn cả.

Bước 3: Hiện giờ Flint đã có 2 danh sách, danh sách A với 5 mục tiêu ưu tiên và danh sách B với 20 mục tiêu mà Flint cho rằng cũng rất quan trọng.

Flint khẳng định rằng anh sẽ bắt đầu ngay lập tức để hiện thực hóa 5 mục tiêu ở danh sách A. Khi Buffett hỏi về 20 mục tiêu còn lại, Flint trả lời rằng anh quyết tâm sẽ thực hiện chúng đến cùng. “Những mục tiêu này cũng rất quan trọng, vì thế tôi sẽ thực hiện chúng tại thời điểm phù hợp. Những mục tiêu này không cần thực hiện ngay lập tức, tuy nhiên tôi sẽ vẫn lên kế hoạch cho chúng và dốc tâm thực hiện” – Flint nói.

Tuy nhiên, Buffett liền sau đó bày tỏ quan điểm không đồng ý. “Không, Mike. Anh bạn làm như vậy là đang đi sai hướng. Những mục tiêu mà bạn không khoanh tròn thực tế chính là những việc mà bạn sẽ tránh thực hiện bằng mọi giá cho đến khi bạn hoàn thành 5 mục tiêu ưu tiên kia”.

=> Như vậy lựa chọn ra những điều quan trọng cần làm là cực kỳ quan trọng, vì thời gian của chúng ta là hữu hạn :). Khi đã thực hiện xong những điều quan trọng nhất thì lúc đó hẳn là chúng ta sẽ không còn nhớ tới những điều còn lại nữa.

 

 

Làm sao để kiếm được nhiều tiền một cách bền vững?

Câu hỏi hơi dài một tí. Trước giờ nghe là làm sao kiếm được nhiều tiền? chứ chưa nghe kiếm tiền bền vững bao giờ. Con người ai cũng có lòng tham vô tận, lúc nào cũng muốn được sung sướng, luôn muốn một bước đổi đời. Hầu hết đa số, vì tiền là phương tiện phục vụ cho cuộc sống con người. Không có tiền thì hầu như chúng ta không thể làm được gì cả. Trừ các bậc tu hành khổ hạnh, sống độc cư. Còn đối với chúng ta thì không thể sống mà không có tiền được. Nhưng tiền chỉ là phương tiện phục vụ cho cuộc sống, không phải là mục đích tối thượng của cuộc đời.

Kiếm tiền thật nhanh luôn tiềm ẩn nhiều rủi ro.

Điều này nghe có vẻ hơi vô lí nhưng nhìn kĩ thì nó là thực tế. Đa số các vị trúng vé số mà không có biết cách quản trị là tiền đi nhanh lắm :). Muốn đi từ điểm A đến điểm B thì phải trải qua một khoảng cách như vậy và phương tiện mình đang có như vậy. Chúng ta nôn nóng mà sử dụng phương tiện của người khác, giành mất phương tiện của họ, đó là sự tội lỗi. Hiện nay có nhiều các khóa học làm giàu nhanh, các kiểu đầu tư lợi nhuận không tưởng. Hãy cẩn thận với những điều quá tốt và quá nhanh.

Tiền phải đi đôi với kiến thức và đóng góp cho xã hội.

Chúng ta không thể tách rời với xã hội, đó là chân lý. Áo quần chúng ta mặc, đồ ăn thức uống, phương tiện vật chất đều do người khác làm. Và chúng ta không thể có một đống tiền mà không có sự trao đổi. Giống như câu chuyện 1 anh chàng lạc vào thung lũng vàng và chết đói ở đó vì muốn phải mang hết vàng về vậy. Sự trao đổi này sẽ là các hành động như: dùng sản phẩm/dịch vụ, từ thiện, đầu tư… để có sự luân chuyển. Vì người khác cũng sẽ có tiền để làm phương tiện tạo ra dịch vụ/ sản phẩm.

Có kiến thức.

Làm gì cũng vậy, phải có kiến thức về nó. Ít nhất là về kiến thức nghề. Không ai sinh ra làm thầy. Cũng phải trải qua một quá trình. Kiến thức này có thể học ở trường lớp, cuộc sống, bạn bè, sách vở,..

Biết đủ với nhu cầu cơ bản.

Tháng làm lương 10 triệu, tiêu hết 10 triệu. Rõ ràng là không có dư. Tự ngụy biện cho rằng tui sống hưởng thụ cho hiện tại, không cần lo nghĩ gì về tương lai cả. Nhưng quên rằng sức khỏe là vô thường, con người rồi sẽ có lúc bệnh, già. Lúc đó chả ai chăm sóc, lại khổ, gánh nặng cho xã hội. Cho nên xác định nhu cầu cơ bản và chi tiêu tối thiểu sẽ là cách tốt nhất. Một cách để giảm cái tham trong người. Vì tham, thõa mãn nhu cầu cá nhân là không thể cân đo đong đếm được nếu không kiểm soát. Có tiền núi tiêu cũng sẽ hết.

Thể hiện bản thân là một điều không cần thiết, đôi khi là tai hại.

Ai cũng muốn người khác có cái nhìn ngưỡng mộ về mình, muốn mình được người khác tôn vinh. Nên thường sẽ thể hiện quá cái khả năng mà mình có. Hay gọi là thể hiện. Chính vì điều này dẫn tới sự lầm lạc. Một anh chàng yêu một cô gái, muốn gây ấn tượng trong lần đầu gặp nên dù trong túi có 1 triệu để sống trong tháng này, thì dẫn đi ăn nhà hàng cho hết, chỉ để tạo ấn tượng. Còn lại tính sau, cùng lắm mượn bạn bè hay xin bố mẹ. Hệ lụy trước mắt là phiền tới người thân mà sẽ mượn tiền, hệ lụy sâu xa hơn là tạo cho cô gái kia một hình tượng khác với hình tượng thật của anh này. Để rồi sau đó, sai lầm nối tiếp các sai lầm.

Ví dụ trên chỉ là một điều thực tế có thật, cho nên hãy thể hiện bản thân mình qua cách làm việc, cách sống. Không phải qua những điều hào nhoáng, lung linh.

Người hạnh phúcngười giàu.

Với nguyên tắc: người hạnh phúc chưa chắc là giàu, có thể họ chỉ đủ sống NHƯNG họ có niềm vui trong công việc và có thể giàu có trong tương lai. Người giàu thì có rất nhiều tiền nhưng không hạnh phúc, đầu tắt mặt tối cả ngày cho công việc, thậm chí đi ngủ cũng bị nghĩ về công việc. —– Câu hỏi đúng đắn sẽ là Làm sao để hạnh phúc và có nhiều tiền? Nhưng tui chắc là khi bạn trở nên hạnh phúc rồi, bạn sẽ không bận tâm về tiền nữa 🙂 Bởi vậy, hãy cố gắng tìm thấy niềm vui trong những việc mình làm, trong từng hơi thở. Chỉ có niềm vui mới giúp chúng ta có động lực làm tốt công việc, làm việc một cách có tâm, từ đó sẽ gặt hái được những thành công từng bước. 2 việc nên có trong ngày: Hít thở sâu và cười 🙂

=> câu hỏi chính xác nhất sẽ là Làm sao để hạnh phúc mỗi ngày để có thể kiến tiền một cách bền vững? sau đó chúng ta sẽ có tất cả những điều còn lại 🙂

Làm gì để vượt qua nỗi buồn chán?

Bao nhiêu việc phải làm ở đó mà chán hả?

Chán nó cứ tới, đâu ai muốn, làm gì bây giờ 😦

Bao nhiêu người không có việc để làm? ngồi đếm thời gian kia kìa. Có việc để làm thì lo mà làm đi!

Bao nhiêu người không có cơm ăn áo mặc, không được học hành và còn bị bạo hành. Mày đang được may mắn hơn, tại sao lại chán?

Làm được gì giúp ích cho cha mẹ? cho người thân chưa?

Xưa cha mẹ sinh ra khổ cực nuôi nấng khôn lớn MÀ KHÔNG THAN VÃN, giờ rững mỡ than CHÁN là sao? HẢ.

Cút ngay khỏi đây và trở lại làm những việc cần phải làm. NGAY VÀ LUÔN.

Có lẽ tôi và bạn đã quên một sự thật là: chúng ta đang là những người RẤT MAY MẮN.

Chúng ta rất may mắn vì được học hành đầy đủ. Nếu bạn đang cầm tấm bằng ĐH trong tay, bạn đang thuộc nhóm 7.3% những người ưu tú nhất Việt Nam. Nếu bạn tốt nghiệp ra từ những trường top đầu, con số đó chắc sẽ còn thấp hơn nữa. Nghĩa là cứ 100 người bạn gặp ngoài đường thì chỉ có khoảng 7 người như bạn.
 
Chúng ta may mắn vì không phải lo bữa ăn hàng ngày. Nếu bạn còn có tiền để đi ăn tiệm và chụp hình selfie, bạn thuộc nhóm rất may mắn. Vì trong khi đó có 795 triệu người không có đủ thực phẩm để ăn. Nghĩa là cứ 9 người thì có 1 người như vậy.
 
Chúng ta may mắn vì không phải sống trong cảnh nghèo túng. Trong khi ½ dân số thế giới đang sống trong nghèo khổ. Nghĩa là nếu bạn được sinh ra lại một lần nữa, sẽ có 50% khả năng bạn sinh ra trong nghèo khổ.
 
Chúng ta may mắn vì được sinh ra lành lặn và có khả năng tư duy như người bình thường. Trong khi có hơn 1 tỷ người mắc ít nhất một khuyết tật nào đó. Và chúng ta may mắn vì được sinh ra.
 

Chỉ cần được tồn tại thôi, cũng đã là một niềm hạnh phúc và may mắn rồi, có gì mà phải buồn chán :). Đúng không!

Hãy là chính mình ngay trong giây phút này

Quá khứ qua rồi không thay đổi được Hiện tại không hạnh phúc thì tương lai làm sao vui?

Có một sự thật hiển nhiên.

Xã hội hiện đại với sự phát triển của công nghệ, con người có nhiều tiện nghi hơn để thõa mãn, đời sống vật chất được cải thiện. Buồn chán thì lướt internet, coi phim, giải trí, mua sắm. Cô đơn thì có mạng xã hội, than vãn , tám chuyện. Mệt mỏi thì ngủ. Lan man miên man tâm tư cho tới lúc cơ thể mỏi mệt thì gục ngủ. Chúng ta mong mỏi một niềm vui từ bên ngoài, kết bạn giao lưu, gặp gỡ… chỉ để mong cầu sự giải tỏa tâm lý nhưng chúng ta quên rằng: mình đang tâm trạng như thế nào thì mình sẽ gặp những người đồng cảm như vậy. Rồi cả đám bất ổn gặp nhau, than thân trách phận, để rồi trở thành “tâm lý nạn nhân” trong cuộc đời này.

  • Cuộc đời sao chán thế
  • Công việc chán thế: lương thấp, sếp khó tính, đồng nghiệp không thân thiện
  • Bạn bè không ai hiểu mình (vì tâm lý bản thân ai cũng có vấn đề, muốn nương tựa vào nhau để giúp nhau, chứ không phải để nghe người khác than vãn).
  • Bố mẹ thì quở trách, càng đâm ra không muốn về nhà, muốn ra ở riêng để rồi lạc lõng hơn.
Toàn bộ những điều tiêu cực trên sẽ như một con quái vật đói khát, cứ nuốt chửng lấy bạn dần dần, nó sẽ điều khiển bạn và làm chủ cuộc đời bạn một cách vô thức.

Làm sao để thoát qua những điều buồn chán lan man mệt mỏi đó?

Đã về, đã tới
Bây giờ, ở đây
Vững chãi, thảnh thơi
Quay về nương tựa.
” (Trích từ sách “Không diệt không sinh đừng sợ hãi” của thiền sư Thích Nhật Hạnh.) Đừng nhìn ra ngoài nữa, hãy nhìn vào trong thâm tâm đang hỗn loạn của mình, ngay tại đây, ngay tại giây phút hiện tại này. Hãy thực sự hiện hữu. Đừng ngồi đây nhưng tâm hồn miên man về ở nơi đâu đó, tại lúc nào đó nữa. Ngay đây và bây giờ mà thôi.

Hãy ôm ấp lấy hơi thở của chính mình, quan sát hơi thở vì nó là sợi dây liên kết duy nhất của thân và tâm.

Chúng ta ích kỉ, tự cao tự đại, lo chuyện xa xôi vĩ mô mà quên mất một điều đơn giản là hơi thở, dù vô thức chúng ta vẫn thở đấy, nhưng thở vội vàng, gấp gáp, ngắt đoạn. Chúng ta bỏ bê mất tấm thân này, cái tâm này. Nó chính là bản thân chúng ta.

Hãy thở đều và sâu, tâm lắng đọng, chánh niệm.

Hãy hiện hữu là chính mình thông qua hơi thở, đừng trở thành nô lệ của quá khứ, đừng trở thành con rối sợ hãi về tương lai. Quá khứ qua rồi, tương lai chưa tới và hiện tại là lúc mà chúng ta đang có thể kiểm soát được. Không bình tâm, không hiện hữu lúc này, thì làm sao tương lai có thể vui, có thể hạnh phúc được. Nếu không làm được điều đó, chúng ta sẽ như con lật đật trong cuộc sống này. Chúng ta không thể kêu gào đòi hỏi thế giới thay đổi theo ý chúng ta được, mà hãy chấp nhận sự thật rằng: ‘mọi thứ đều vô thường’, luôn biến đổi và chúng ta là một thành phần trong bức tranh rộng lớn đó. Hãy có niềm tin là chúng ta có thể thay đổi theo hướng tích cực hơn và mọi thứ tiêu cực sẽ trôi qua. Chúng ta sẽ có thái độ sống đúng đắn rồi hiển nhiên rằng “đời thay đổi khi chúng ta thay đổi”. Ôm ấp lấy hơi thở, quan sát sâu thẳm bên trong tâm mình để nhận biết và chuyển hóa những điều tiêu cực, những điều muộn phiền. Thay vào đó là những điều tốt, những niềm vui mà chúng ta đang có. Hãy nhìn vào đó. Hãy thì thầm với chính mình rằng “tôi sẽ tốt hơn, tôi sẽ hạnh phúc, tôi sẽ thành công, mọi thứ tiêu cực rồi sẽ qua”. Chính vậy, cứ vậy hàng ngày. Cuộc đời sẽ hạnh phúc hơn ngay chính lúc này đây. Hiện tại hạnh phúc, tương lai sẽ hạnh phúc, cuộc đời sẽ hạnh phúc, những người xung quanh sẽ hạnh phúc. Một bức tranh đẹp và có thể xảy ra.
Cố lên bạn tôi ơi